Sách Thánh Vịnh

Thánh Vịnh 77

Lịch sử Ít-ra-en cho thấy Thiên Chúa nhân từ mà dân Chúa lại bội bạc

1 Thi khúc. Của ông A-xáp.
Dân tôi hỡi, này nghe tôi dạy bảo,
lắng tai đón nhận lời lẽ miệng tôi.

2 Mở miệng ra, tôi sẽ nói đôi lời huấn dụ,
công bố điều huyền bí thuở xa xưa.

3 Điều chúng tôi đã từng nghe biết
do cha ông kể lại cho mình,

4 chúng tôi chẳng giấu gì con cháu cả,
sẽ tường thuật cho thế hệ mai sau:
sự nghiệp lẫy lừng, quyền uy của CHÚA,
với những kỳ công Chúa đã làm.

5 Người đã ban huấn lệnh cho nhà Gia-cóp,
đặt ra lề luật cho Ít-ra-en,
dạy tổ tiên chúng tôi truyền lại
cho con cháu các cụ được tường,

6 hầu thế hệ tương lai kẻ hậu sinh cũng biết,
rồi mai ngày đến lượt kể cho con cháu mình.

7 Như vậy, chúng sẽ đặt niềm tin vào Thiên Chúa,
không lãng quên những việc Chúa làm
và tuân giữ lệnh Người truyền dạy:

8 Đừng như thể cha ông, nòi ngoan cố phản loạn,
nòi tâm địa thất thường, dạ bất trung cùng Chúa.

9 Người chi tộc Ép-ra-im rành nghề cung nỏ,
ngày giao chiến đành phải tháo lui;

10 họ không giữ giao ước với Chúa Trời,
và chẳng chịu sống theo luật Chúa;

11 đã quên đi những việc Người làm
những kỳ công Người đã cho chứng kiến.

12 Trước mắt cha ông họ, Người đã làm bao việc lạ lùng
tại cánh đồng Xô-an bên Ai-cập.

13 Người rẽ Biển Đỏ cho họ vượt qua,
dồn nước lại như tường thành sừng sững;

14 dùng cột mây hướng dẫn họ ban ngày
và ban đêm lấy lửa hồng soi sáng.

15 Người xẻ đá giữa sa mạc hoang vu,
khiến nước tuôn tràn cho dân được uống,

16 từ khe đá, Người khơi dòng suối chảy,
nước đổ dạt dào như những con sông.

17 Nhưng dân lại càng phạm tội mất lòng Chúa,
phản nghịch cùng Đấng Tối Cao tại miền hoang địa;

18 họ chủ tâm thách thức cả Chúa Trời,
đòi được ăn cho vừa sở thích.

19 Họ kêu trách Thiên Chúa rằng trong sa mạc này,
liệu Chúa Trời có thể dọn gì cho ta ăn?

20 Người đập vào tảng đá làm cho nước chảy ra
như thác lũ lan tràn,
nhưng liệu còn có thể cung cấp cho dân Người
bánh và thịt nữa chăng?

21 Nghe thấy thế, CHÚA liền phẫn nộ,
bừng lửa giận với nhà Gia-cóp,
nổi trận lôi đình với Ít-ra-en,

22 vì họ đã không tin ở Chúa Trời,
chẳng cậy trông ơn Người cứu độ.

23 Chúa hạ lệnh cho mây tầng cao thẳm,
lại truyền mở rộng cánh thiên môn;

24 Người khiến man-na tựa hồ mưa đổ xuống,
và ban bánh bởi trời nuôi dưỡng họ.

25 Kẻ phàm nhân được ăn bánh thiên thần,
Chúa gửi đến cho họ dồi dào lương thực.

26 Trên trời cao, Người giục gió đông thổi tới,
dùng sức mạnh đưa ngọn gió nam về.

27 Người cho mưa thịt xuống nhiều như bụi,
chim chóc ê hề như cát đại dương;

28 Người cho rớt vào ngay doanh trại, chung quanh lều dân ở.

29 Họ được ăn, ăn thật no nê,
thèm thứ gì, Người đãi cho thứ đó.

30 Nhưng khi họ chưa kịp đã thèm,
khi miếng ăn còn chưa kịp nuốt,

31 thì cơn giận Chúa Trời đã bừng lên phạt họ.
Chúa giết ngay những người khỏe nhất Ít-ra-en.
Chúa giết liền bọn trai trẻ ấy.

32 Thế mà dân cứ phạm thêm bao tội lỗi,
chẳng buồn tin việc lạ Chúa làm,

33 nên kiếp sống họ, Người diệt đi trong khoảnh khắc,
tuổi đời họ, Người chấm dứt thình lình.

34 Khi Chúa giết họ, họ mới đi tìm Chúa,
mới trở lại và mau mắn kiếm Người,

35 mới nhớ rằng: Thiên Chúa là núi đá họ ẩn thân,
Thiên Chúa Tối Cao là Đấng cứu chuộc họ.

36 Miệng họ phỉnh phờ Chúa, lưỡi họ lừa dối Người;

37 còn lòng dạ chẳng chút gì gắn bó,
chẳng trung thành giữ giao ước của Người.

38 Nhưng Người vẫn xót thương, thứ tha, không tiêu diệt,
nén giận đã bao lần, chẳng khơi bùng nộ khí.

39 Chúa nhớ rằng: thân phận chúng: bọt bèo mỏng mảnh,
gió thoảng qua, không hẹn ngày về.

40 Trong sa mạc, bao lần dân làm phản,
trêu giận Người giữa chốn hoang vu.

41 Khiêu khích Chúa, họ thử đi thách lại,
làm cực lòng Đức Thánh của Ít-ra-en,

42 không còn nhớ tay quyền năng của Chúa,
quên ngày Chúa cứu khỏi ách quân thù.

43 Khi Người tung ra những điềm thiêng bên Ai-cập
và bao dấu lạ trong cánh đồng Xô-an.

44 Kìa nước sông nước suối, Người biến ra máu hồng,
khiến cho dân Ai-cập không thể nào uống nổi.

45 Người sai mòng đến cắn, ếch nhái làm tan hoang,

46 cào cào ăn lúa má, châu chấu phá mùa màng;

47 mưa đá huỷ vườn nho, sương muối diệt cây vả,

48 dịch tàn sát chiên dê, thời khí hại bò lừa.

49 Người trút lửa giận lên đầu dân Ai-cập,
nào lôi đình, nào thịnh nộ với gian truân,
đó là cả một đạo hung thần.

50 Người để cho cơn giận tung hoành mặc sức,
sinh mạng chúng, Người chẳng dung tha,
nhưng bắt phải chết vì dịch tễ.

51 Người giết mọi con đầu lòng Ai-cập,
là tinh hoa của dòng giống họ Kham.

52 Còn dân Chúa, Người dẫn đi như thể đàn cừu,
đem họ vào sa mạc chẳng khác bầy chiên,

53 đưa họ đi an toàn, chẳng có chi phải sợ,
nhưng quân thù họ bị biển khơi chôn vùi.

54 Chúa đưa dân vào miền thánh địa
là vùng núi non tay Người đã chiếm.

55 Trước mặt họ, Người đuổi dân ngoại đi,
đo đất chia làm phần gia sản,
cấp cho mọi chi tộc Ít-ra-en,
để họ tới dựng lều cư ngụ.

56 Thế mà họ thử thách, phản lại Chúa Chí Tôn,
lệnh Người đã ban truyền, họ chẳng tuân chẳng giữ.

57 Họ xa lìa, phản bội, chẳng khác gì cha ông,
luôn tráo trở thất thường như cánh cung sai chạy.

58 Họ lập đàn thờ quấy mà trêu giận Chúa Trời,
lại tôn sùng ngẫu tượng khiến Chúa phải ghen tương.

59 Nghe thấy thế, Người nổi cơn thịnh nộ,
quyết tình ruồng rẫy Ít-ra-en,

60 và từ bỏ ngôi đền Si-lô là lều Chúa ngự giữa loài người.

61 Hòm Bia thánh tượng trưng uy quyền vinh quang Chúa,
Người cũng để tay thù chiếm đoạt mang đi.

62 Quá bất bình với dân được chọn làm gia sản
Người phó mặc họ cho lưỡi gươm hung tàn.

63 Lửa chiến chinh huỷ diệt đời trai tráng,
thiếu nữ chẳng còn được nghe điệu vu quy!

64 Hàng tư tế bị gươm đao sát hại,
góa phụ thương chồng mà chẳng được khóc than!

65 Bấy giờ Chúa như người đang ngủ,
như tướng hùng đã thấm men say,

66 bỗng tỉnh giấc, đánh cho quân thù quay lưng chạy,
phải thảm thê nhục nhã muôn đời.

67 Chúa loại bỏ nhà Giu-se,
chi tộc Ép-ra-im, Người không tuyển chọn,

68 nhưng tuyển chọn chi tộc Giu-đa
và núi Xi-on, nơi Người ưa thích.

69 Chúa xây thánh điện Người như trời xanh cao thẳm,
và cũng như trái đất Người đặt vững muôn đời.

70 Chúa chọn Đa-vít, người tôi trung,
cất nhắc ông, thuở còn là mục tử,
cho vời đến, lúc đang giữ bầy chiên,

71 để chăn dắt dân Người là Gia-cóp,
và Ít-ra-en sản nghiệp của Người.

72 Ông chăn dắt họ với một lòng liêm chính,
tay dẫn đưa khéo léo tài tình.