Sách Thánh Vịnh

Thánh Vịnh 77

Hồi tưởng những kỳ công của Thiên Chúa

1 Phần nhạc trưởng… Giơ-đu-thun. Của ông A-xáp. Thánh vịnh.

2 Tôi cất lời kêu lên cùng Chúa,
lời tôi kêu Chúa, xin Người lắng nghe.

3 Ngày khốn quẫn, tôi tìm kiếm Chúa,
tay vươn lên không biết mỏi lúc đêm trường,
hồn tôi nào có thiết lời an ủi!

4 Tưởng nhớ Chúa, tôi thở vắn than dài,
suy gẫm hoài nên khí lực tiêu hao.

5 Lạy Chúa, Ngài không để con khép mi chợp mắt,
lòng xao xuyến, con chẳng nói nên lời.

6 Hồi tưởng lại bao ngày xa cũ,
tâm hồn ấp ủ những năm xưa,

7 suốt canh khuya, trong dạ nhủ thầm,
và suy gẫm, trí lòng con tự hỏi:

8 Phải chăng Chúa ruồng bỏ đến muôn đời,
chẳng bao giờ còn dủ lòng thương đoái?

9 Tình yêu Chúa phải chăng nay cạn hẳn
và thánh ngôn chấm dứt đời đời?

10 Hay Thiên Chúa đã quên thương xót,
vì giận hờn mà khép kín từ tâm?

11 Tôi tự bảo: điều làm tôi đau đớn
là Đấng Tối Cao chẳng còn ra tay nữa.

12 Lạy CHÚA, con tưởng nhớ bao việc Ngài làm,
tưởng nhớ những kỳ công thuở trước.

13 Mọi hành động của Ngài, con nhẩm đi nhắc lại,
sự nghiệp Ngài, con sẽ gẫm suy.

14 Lạy Thiên Chúa, đường lối Ngài quả là thánh thiện,
có thần nào cao cả như Thiên Chúa?

15 Chính Ngài là vị Thần thực hiện những kỳ công,
biểu dương sức mạnh giữa muôn vàn dân nước.

16 Tay Chúa đã cứu chuộc dân Ngài
là giống nòi Gia-cóp và Giu-se.

17 Nước đã thấy Ngài, lạy Thiên Chúa,
thấy Ngài, nước rùng mình khiếp sợ,
cả vực sâu cũng run rẩy kinh hoàng.

18 Mây tầng đổ mưa, mây tầng vang tiếng,
ngang dọc khắp trời, tên lửa Ngài bay.

19 Tiếng sấm của Chúa ầm ầm vang dội,
ánh chớp chói lòa soi sáng thế gian, khắp địa cầu lung lay rung chuyển.

20 Đường của Chúa băng qua biển rộng,
lối của Ngài rẽ nước mênh mông,
mà chẳng ai nhận thấy vết chân Ngài.

21 Chúa dùng bàn tay của Mô-sê và A-ha-ron
mà lãnh đạo dân riêng của Chúa,
như dẫn dắt đoàn chiên.