Thứ Hai Tuần Thánh – 03/04/2023

Lời Chúa – Ga 12,1-11:

Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a, nơi anh La-da-rô ở. Anh này đã được Người cho sống lại từ cõi chết. Ở đó, người ta dọn bữa ăn tối thết đãi Đức Giê-su; cô Mác-ta lo hầu bàn, còn anh La-da-rô là một trong những kẻ cùng dự tiệc với Người. Cô Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giê-su, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm. Một trong các môn đệ của Đức Giê-su là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, kẻ sẽ nộp Người, liền nói: “Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo?” Y nói thế, không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp: y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung. Đức Giê-su nói: “Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy. Thật vậy, người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có; còn Thầy, anh em không có mãi đâu.”

Một đám đông người Do-thái biết Đức Giê-su đang ở đó. Họ tuôn đến, không phải chỉ vì Đức Giê-su, nhưng còn để nhìn thấy anh La-da-rô, kẻ đã được Người cho sống lại từ cõi chết. Các thượng tế mới quyết định giết cả anh La-da-rô nữa, vì tại anh mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin vào Đức Giê-su.

Suy niệm:

Việc Đức Giê-su làm cho anh La-da-rô hoàn sinh đưa đến hai thái độ. Thượng Hội Đồng họp nhau lại và quyết định về cái chết của Đức Giê-su. Còn chị Ma-ri-a, trong bài Tin Mừng này, lại như muốn chuẩn bị cho cái chết ấy.

Trong bữa tiệc tại nhà của chị em Mác-ta, Ma-ri-a, La-da-rô, tại Bê-ta-ni-a, Đức Giê-su được mời như một vị khách, có cả môn đệ của Ngài nữa. Bữa ăn tối này là một cử chỉ diễn tả lòng kính trọng, yêu mến, và biết ơn của cả gia đình đang vui sướng trước sự trở lại từ nấm mồ của người thân yêu. La-da-rô hẳn sẽ được ngồi gần Thầy Giê-su, Đấng thương mến anh (Ga 11,3), Đấng trả lại cho anh sự sống.

Chính trong bữa ăn do chị Mác-ta phục vụ này, cô Ma-ri-a đã làm một điều đặc biệt và rất bất ngờ. Cô đã xức lên chân Thầy Giê-su một cân dầu thơm cam tùng hảo hạng, khiến cả nhà sực nức mùi hương. Chúng ta không hiểu tại sao cô xức chân Thầy thay vì đổ dầu thơm trên đầu. Người ta không xức dầu thơm lên chân một người còn sống, nhưng người ta có thể xức lên chân một người đã qua đời để chuẩn bị cho việc mai táng người ấy. Cô Ma-ri-a không ngờ mình đã làm một hành vi có tính tiên tri về cái chết của Thầy, như trước đây, thượng tế Cai-pha đã vô tình nói tiên tri về cái chết ấy (Ga 11,51). Cô không ngờ việc xức dầu tối nay của mình là cử chỉ tượng trưng cho việc liệm xác Thầy Giê-su sau này của ông Ni-cô-đê-mô với một trăm cân mộc dược trộn với trầm hương (Ga 19,39).

Nhìn cô Ma-ri-a xức dầu, ta thấy cử chỉ trân trọng của cô đối với vị Thầy khả kính. Cô chấp nhận sự phí phạm này, vì tình yêu của cô đối với Thầy, hay đúng hơn, vì tình yêu quá lớn của Thầy đối với gia đình cô. Cô xức dầu mà không so đo tính toán. Lượng dầu quý giá được đổ ra chẳng là gì so với ân nghĩa của Thầy. Nhưng có người thấy khó chịu, đó là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, một môn đệ của Thầy. Anh thấy tiếc vì lượng dầu thơm ấy thật đắt tiền, có giá bằng lương gần một năm của một công nhân. “Tại sao lại không bán dầu thơm ấy mà cho người nghèo?” Thầy Giê-su bênh vực cho cô Ma-ri-a khi nói lên ý nghĩa việc làm của cô. Hành vi chuẩn bị mai táng phải được đặt trên hành vi bố thí giúp người nghèo. Hơn nữa, “người nghèo thì lúc nào cũng có, còn Thầy, anh em không có mãi đâu.” Đức Giê-su ám chỉ cái chết sắp đến của mình.

Giu-đa có vẻ không hiểu được thế nào là tình yêu. Anh là người giữ tiền của cả nhóm, nhưng lại thường ăn cắp để dùng riêng (c. 6). Có thể đồng tiền đối với anh là quá lớn, lớn hơn cả tình yêu. Anh phản bội Thầy mình cũng vì đồng tiền (Mt 26,15). Mong chúng ta biết dùng tiền bạc để diễn tả tình yêu như cô Ma-ri-a.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top