Chúa Nhật VII Phục Sinh – 12/05/2024

Lời Chúa – Ga 17,11b-19:

Khi ấy, Đức Giê-su ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta. Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh. Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con. Con đã truyền lại cho họ lời của Cha, và thế gian đã ghét họ, vì họ không thuộc về thế gian, cũng như con đây không thuộc về thế gian. Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần. Họ không thuộc về thế gian cũng như con đây không thuộc về thế gian. Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ. Lời Cha là sự thật. Như Cha đã sai con đến thế gian, thì con cũng sai họ đến thế gian. Vì họ, con xin thánh hiến chính mình con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến.”

Suy niệm:

Chúng ta đang sống trong một thế giới tự nhận là khoa học kỹ thuật, trong đó, dường như Thiên Chúa vắng mặt, và Quỷ dữ, Ác thần, Xa-tan cũng không có chỗ. Thật ra, cả Thiên Chúa lẫn Xa-tan đều có mặt trong thế giới này. Con người sống trong thế giới là chịu sự lôi kéo của cả hai.

Khi dâng lời cầu nguyện lúc sắp trở về với Cha, Đức Giê-su ý thức hơn khi nào hết quyền lực có thật của quỷ dữ đang tác động trên các môn đệ còn sống ở trần gian. Chính vì thế, Ngài khẩn khoản xin Cha gìn giữ họ khỏi Ác thần (c. 15). “Khi còn ở với họ, Con đã gìn giữ họ… Con đã canh giữ họ…” (c. 12). Gìn giữ các môn đệ là việc Đức Giê-su đã làm trong suốt sứ vụ, và Ngài đã không để ai trong họ phải hư mất, trừ Giu-đa. Những sói dữ bao giờ cũng có, chúng quấy phá đàn chiên. Mục tử Giê-su đã không để ai cướp được chiên khỏi tay mình, và trong cuộc chiến đấu này, Ngài đã dám hy sinh mạng sống (Ga 10,11).

Bây giờ, Ngài xin Cha tiếp tục gìn giữ các môn đệ (c. 11b) là đoàn chiên của Cha mà Cha đã ban cho Ngài chăm sóc. Vì Thiên Chúa là Cha chí thánh đối với Đức Giê-su (c. 11b), nên Cha có khả năng làm cho các môn đệ nên thánh. Thánh thiện là thuộc tính của Thiên Chúa Cha, nhưng Đức Giê-su cũng được gọi là Đấng Thánh của Thiên Chúa (Ga 6,69), và Đấng Phù Trợ được gọi là Thánh Thần (Ga 14, 26). Thánh thiện là nét chung của Ba Ngôi, tách biệt Ba Ngôi khỏi thế giới, dù thế giới vẫn là đối tượng để Ba Ngôi luôn cùng nhau hướng về. Ba Ngôi vẫn muốn chia sẻ sự thánh thiện của mình cho thế giới. “Các ngươi phải nên thánh vì Ta là Đấng Thánh” (Lv 11,44).

Đức Giê-su xin Cha thánh hóa các môn đệ (c. 17) nhờ Thánh Thần mà Cha sắp ban xuống trên họ. Làm cho các môn đệ nên thánh chính là tách biệt họ ra khỏi thế gian, với lối suy nghĩ và hành động, với những giá trị riêng của nó. Thánh hóa môn đệ chính là làm cho họ không còn thuộc về thế gian nữa, để như Đức Giê-su, họ thuộc về Cha trọn vẹn (c. 16). Nhưng tách biệt khỏi thế gian lại không có nghĩa là cất họ khỏi đó (c. 15) và giữ họ an toàn trong tháp ngà bảo đảm. Đời người Kitô hữu chẳng an toàn, vì họ được sai vào thế gian (c.18).

Thế gian đầy bóng tối, dối trá, hận thù, chính là nơi họ phải đến, phải đằm mình vào, để biến đổi nó thành ánh sáng, sự thật, tình yêu. “Các con là muối của trái đất, là ánh sáng của thế gian” (Mt 5,13). Được thánh hóa, được tách khỏi thế gian, chính là để được sai vào đó. Nếu không được thánh hóa, không thuộc về Chúa, thì khi được sai vào, ta sẽ chẳng biến đổi được thế gian và sẽ bị nó nuốt chửng.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top