Chúa Nhật XII Thường Niên – 23/06/2024

Lời Chúa – Mc 4,35-41:

Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Chúng ta sang bờ bên kia đi!” Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền; có những thuyền khác cùng theo Người. Và một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. Trong khi đó, Đức Giê-su đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?” Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: “Im đi! Câm đi!” Gió liền tắt, và biển lặng như tờ. Rồi Người bảo các ông: “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?” Các ông hoảng sợ và nói với nhau: “Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?”

Suy niệm:

“Sóng gió” là từ thường được dùng để chỉ những thử thách mà ai cũng có lần gặp trong cuộc đời. Chẳng đời ai hoàn toàn êm đềm như biển lặng. Cả cuộc đời của những người đi theo Đức Giê-su cũng vậy. Các môn đệ không tránh khỏi sóng gió, hiểu theo nghĩa đen. Hồ Ga-li-lê thường hay có những cơn bão bất ngờ. Giữa lúc trời yên bể lặng thì sóng gió ập tới.

Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện về một kinh nghiệm sóng gió mà Thầy trò trải qua trên hồ Ga-li-lê. Có nhiều yếu tố làm tăng độ khó cho kinh nghiệm này. Trời lúc đó đã là chiều tối, chứ không phải ban ngày. Đức Giê-su và các môn đệ đang ở bên này của biển hồ. Chính Thầy đưa ra lệnh: “Chúng ta hãy sang bờ bên kia đi!” Bờ bên kia là vùng Thập Tỉnh, nơi ở chủ yếu của dân ngoại. Không rõ tại sao khi trời tối, Thầy lại muốn mọi người qua đó. Thầy đã từ thuyền mà ngồi giảng các dụ ngôn cho dân (Mc 4,1). Bây giờ, Thầy vẫn đang ở trong con thuyền đó (Mc 4,36).

Hành trình trên biển của Thầy trò xem ra không suông sẻ, vì bất ngờ một trận cuồng phong nổi lên. Cùng với gió mạnh là sóng to. Cùng với sóng to là nước lớn ào vào. Con thuyền chòng chành vì gió, nghiêng ngả vì sóng, và ngập nước đến độ có nguy cơ bị chìm. Các môn đệ quen đánh cá ban đêm có kinh nghiệm này không? Vậy mà Thầy lại nằm ngủ say, trên một chiếc gối, ở đàng lái. Các môn đệ thật không sao hiểu được làm sao Thầy có thể ngủ bình yên trong hoàn cảnh hiểm nghèo như thế (G 11,18-19; Tv 4,9). Họ cuống lên nên trách móc Thầy mình: “Chúng ta sắp chết mà Thầy chẳng quan tâm sao?” (Mc 4,38). Dường như họ muốn Thầy mình làm một điều gì đó.

Thầy Giê-su đang ngủ, bị đánh thức và Thầy đã thức dậy. Thầy ngăm đe gió như đã ngăm đe quỷ (Mc 1,25; 3,12), và ra lệnh cho biển động phải yên lặng như tờ. Những sức mạnh tự nhiên đe dọa con người bị khuất phục. Thầy Giê-su không chỉ có quyền uy trên bệnh tật, ma quỷ, Thầy còn có quyền trên các năng lực tự nhiên trong trời đất. Khi biển lặng, sóng yên, Thầy mới bắt đầu trách môn đệ: “Tại sao anh em nhát thế? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao.” Khi sống bên Thầy, lẽ ra họ phải có lòng tin vững mạnh, nhưng sóng gió đã làm lộ ra chuyện họ yếu tin. Sau phép lạ của Thầy Giê-su, chỉ bằng một lời quyền năng, các môn đệ hoảng sợ, sợ hơn cả lúc sóng to gió lớn. Nhưng đứng trước Đấng làm chủ cả gió và biển, họ vẫn chưa trả lời được câu hỏi: “Người này là ai?” (Mc 4,41).

Các môn đệ đã trải qua bao kinh nghiệm trong đêm nay: kinh nghiệm bị sóng gió vùi dập, kinh nghiệm cận kề cái chết, kinh nghiệm tuyệt vọng và hoảng loạn, kinh nghiệm trách móc đối với sự thinh lặng của Thiên Chúa, và kinh nghiệm bình an khi sóng yên biển lặng. Con thuyền Giáo Hội và thế giới cũng có khi gặp sóng gió. Chúng ta chỉ cần có Chúa trong thuyền, Ngài ngủ cũng được. Cũng hãy cần kêu xin Ngài với lòng tin, chứ không hoảng hốt. Rồi mọi sự sẽ qua, bình an sẽ trở lại.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Lên đầu trang