Sách Các Vua 1

Chương 20
3. CÁC CUỘC CHIẾN VỚI NGƯỜI A-RAM

Vây hãm Sa-ma-ri

1 Ben Ha-đát, vua A-ram tập họp tất cả quân đội lại. Cùng với ba mươi hai vua, có cả xe lẫn ngựa, vua tiến lên vây hãm Sa-ma-ri và tấn công thành ấy.2 Vua sai sứ giả vào thành yết kiến A-kháp, vua Ít-ra-en,3 và nói với vua này rằng: “Ben Ha-đát nói thế này: bạc, vàng của ông thuộc về ta; các người vợ đẹp con khôn của ông cũng thuộc về ta.”4 Vua Ít-ra-en trả lời và nói: “Xin tuân lời ngài, thưa đức vua, chúa thượng tôi! Bản thân tôi và mọi sự tôi có đều thuộc về ngài.”

5 Các sứ giả trở lại và nói: “Vua Ben Ha-đát bảo thế này: Ta đã sai sứ nói với ông rằng: “Bạc vàng của ông, phải nộp cho ta; các vợ con của ông, cũng phải nộp cho ta”.6 Ngày mai giờ này thế nào ta cũng sai tôi tớ ta đến với ông; chúng sẽ lục soát nhà ông và nhà tôi tớ ông. Những gì chúng cho là quý, chúng sẽ lấy hết và đem đi.”

7 Bấy giờ vua Ít-ra-en triệu tập tất cả kỳ mục trong xứ lại và nói: “Các ông phải biết và thấy rõ là vua ấy đang tìm cách hại chúng ta, vì ông đã sai người đến đòi ta phải nộp vợ con, bạc vàng của ta, dù ta đã chẳng từ chối.”8 Tất cả kỳ mục và toàn dân thưa với vua: “Xin ngài đừng nghe, cũng đừng chấp thuận!”9 Vua trả lời các sứ giả của vua Ben Ha-đát rằng: “Xin các ông về thưa với đức vua, chúa thượng tôi: tất cả những gì ngài đã sai sứ nói với tôi tớ ngài đây lần đầu, thì tôi sẽ làm; còn chuyện này thì tôi không thể làm được.” Các sứ giả ra về mang theo lời phúc đáp.

10 Bấy giờ vua Ben Ha-đát sai sứ đến nói với vua: “Xin các thần minh làm cho ta thế này và còn hơn thế nữa, nếu ở Sa-ma-ri có đủ bụi cho tất cả đám dân theo ta mỗi người một nắm!”11 Nhưng vua Ít-ra-en đáp lại rằng: “Hãy bảo kẻ đang thắt lưng, chớ tự hào như kẻ đã cởi thắt lưng ra!”12 Khi vua Ben Ha-đát nghe biết việc này -bấy giờ vua đang uống rượu với các vua trong lều- thì ra lệnh cho bầy tôi của vua: “Chuẩn bị!” Và họ chuẩn bị tấn công thành.

Chiến thắng của Ít-ra-en

13 Nhưng này, có một ngôn sứ đến gặp A-kháp, vua Ít-ra-en, và thưa với vua: “ĐỨC CHÚA phán thế này: Ngươi có thấy đám dân đông đảo kia không? Này, hôm nay Ta trao chúng vào tay ngươi, để ngươi biết Ta là ĐỨC CHÚA.”14 Vua A-kháp nói: “Nhờ ai?” Ngôn sứ đáp: “ĐỨC CHÚA phán thế này: Nhờ trai tráng dưới quyền các vị chỉ huy khu vực.” Vua lại hỏi: “Ai sẽ khai chiến?” Ngôn sứ trả lời: “Chính ngài!”

15 Vua A-kháp duyệt lại trai tráng dưới quyền các vị chỉ huy khu vực, tính được hai trăm ba mươi hai người. Ngoài số người này, vua cũng duyệt lại toàn quân, tất cả con cái Ít-ra-en, tính được bảy ngàn.16 Họ xuất quân vào buổi trưa lúc Ben Ha-đát đang say sưa trong lều với ba mươi hai vua đồng minh của mình.17 Các trai tráng dưới quyền các vị chỉ huy khu vực xuất quân trước. Vua Ben Ha-đát sai người đi xem xét, và họ báo cáo với vua rằng: “Có những người đi ra từ thành Sa-ma-ri.”18 Vua nói: “Nếu chúng đi ra để cầu hòa, thì hãy bắt sống chúng: còn nếu chúng đi ra để khiêu chiến, thì cũng bắt sống luôn!”19 Vậy các trai tráng dưới quyền các vị chỉ huy khu vực cùng với đoàn quân theo sau tiến ra ngoài thành.20 Họ đánh nhau. Quân A-ram tháo chạy, bị quân Ít-ra-en đuổi theo; Ben Ha-đát, vua A-ram cỡi ngựa chạy thoát thân cùng với mấy kỵ binh.21 Vua Ít-ra-en cũng ra và đánh giết ngựa xe, gây tổn thất nặng nề cho A-ram.

Thời gian sau đó

22 Vị ngôn sứ đến gặp vua Ít-ra-en và thưa với vua: “Mời vua đi! Xin vua can đảm lên! Xin cân nhắc và xem xét điều ngài phải thực hiện, vì mùa xuân tới vua A-ram sẽ tấn công ngài.”

23 Các bầy tôi của vua A-ram thưa với vua rằng: “Thần của chúng là thần đồi núi, vì thế chúng mạnh hơn chúng ta. Nhưng nếu chúng ta đánh nhau với chúng dưới đồng bằng, thì chắc chắn chúng ta sẽ thắng.24 Vậy, xin ngài làm thế này là truất phế các vua và đặt các quan đầu tỉnh thay vào.25 Còn ngài, thì xin lập một đạo quân như đạo quân đã bỏ ngài trước đây, với số ngựa và xe cũng như thế. Chúng ta sẽ giao tranh với chúng nơi đồng bằng, chắc chắn chúng ta sẽ thắng.” Vua nghe và làm như lời họ nói.

Chiến thắng tại A-phếch

26 Khi mùa xuân tới, vua Ben Ha-đát kiểm tra người A-ram và tiến lên A-phếch giao chiến với Ít-ra-en.27 Con cái Ít-ra-en cũng được kiểm tra và được tiếp tế lương thực; họ đã lên đường nghênh chiến. Con cái Ít-ra-en như hai bầy dê cái đóng trại đối diện với chúng, trong khi người A-ram tràn ngập khắp xứ.

28 Bấy giờ người của Thiên Chúa đến gặp vua Ít-ra-en và nói: “ĐỨC CHÚA phán thế này: vì người A-ram nói ĐỨC CHÚA là thần núi, chứ không phải thần thung lũng nên Ta sẽ trao tất cả đám quân đông đảo ấy vào tay ngươi, để các ngươi biết Ta là ĐỨC CHÚA.”29 Hai bên đóng trại đối diện nhau trong bảy ngày. Ngày thứ bảy giao tranh bùng nổ; con cái Ít-ra-en giết được một trăm ngàn bộ binh của A-ram trong một ngày.30 Những kẻ sống sót chạy trốn về A-phếch vào nội thành; nhưng tường thành đổ xuống đè lên hai mươi bảy ngàn người còn sót lại.

31 Bề tôi của vua nói với vua: “Này, chúng tôi nghe nói các vua nhà Ít-ra-en là những vua nhân từ; chúng ta hãy lấy vải bố thắt lưng và cột dây lên đầu rồi ra trình diện vua Ít-ra-en. Có khi vua ấy sẽ để cho ngài an toàn tính mệnh.”32 Vậy họ lấy vải bố thắt lưng và cột dây lên đầu, rồi ra trình diện vua Ít-ra-en và nói: “Tôi tớ ngài là Ben Ha-đát nói: Xin để tôi sống!” Vua đáp: “Thế ra ông ấy còn sống ư? Ông là anh em ta đó.”33 Những người kia cảm thấy có điềm tốt, liền vội vàng dựa vào lời ấy mà nói: “Vua Ben Ha-đát là anh em của ngài!” Vua nói: “Các ngươi đi tìm ông ấy cho ta.” Vua Ben Ha-đát ra gặp vua A-kháp. Vua A-kháp mời vua Ben Ha-đát lên xe của mình.34 Vua Ben Ha-đát nói: “Các thành thân phụ tôi đã lấy của thân phụ ngài, tôi xin hoàn lại; xin ngài cứ dựng lên những dãy phố tại Đa-mát, như thân phụ tôi đã làm ở Sa-ma-ri.” Vua A-kháp nói: “Còn tôi, dựa vào giao ước, tôi sẽ để cho ngài đi.” Vậy vua A-kháp lập một giao ước với ông và để cho ông đi.

Một ngôn sứ lên án cách cư xử của vua A-kháp

35 Theo lệnh ĐỨC CHÚA, một người trong nhóm các ngôn sứ nói với bạn mình: “Đánh tôi đi.” Nhưng người kia không chịu đánh.36 Ông này nói: “Vì anh không vâng nghe tiếng ĐỨC CHÚA, thì này khi anh bỏ tôi mà đi, một con sư tử sẽ vồ chết anh.” Khi người ấy bỏ bạn mà đi, thì gặp một con sư tử và bị nó vồ chết.37 Vị ngôn sứ gặp một người khác, liền nói: “Đánh tôi đi!” Người ấy đánh ông, làm ông bị thương.38 Vị ngôn sứ ra đường chờ vua -ông cột tấm băng bên trên mắt để khỏi bị nhận diện-.39 Khi vua đi qua, ông kêu lên: “Tôi tớ của ngài ra trận thì bỗng có kẻ bỏ hàng ngũ dẫn đến cho tôi một người, và bảo: “Hãy canh giữ người này! Nếu mất nó, thì mạng anh sẽ đền mạng nó, hoặc anh sẽ phải trả ba mươi ký bạc.40 Thế nhưng, khi tôi tớ ngài đang bận chuyện này chuyện khác, thì nó biến mất.” Vua Ít-ra-en liền nói với người ấy: “Ngươi đã phán quyết rồi đó! Chính ngươi đã tuyên án!”41 Người ấy vội vàng gỡ tấm băng trên mắt, và vua Ít-ra-en nhận ra đó là một trong các ngôn sứ.42 Người ấy nói với vua: “ĐỨC CHÚA phán thế này: Vì ngươi đã để cho kẻ bị Ta lên án biệt tru, thoát khỏi tay ngươi, thì mạng ngươi sẽ đền mạng nó, dân ngươi sẽ thay cho dân nó.”43 Vua Ít-ra-en buồn rầu và bực bội trở về nhà. Vua vào Sa-ma-ri.