Sách Các Vua 2

Chương 9
5. TRUYỆN VUA GIÊ-HU

Xức dầu phong vương cho ông Giê-hu

1 Ngôn sứ Ê-li-sa gọi một người trong nhóm anh em ngôn sứ và bảo: “Hãy thắt lưng và cầm theo lọ dầu này, mà đi tới Ra-mốt Ga-la-át.2 Khi đến nơi, anh hãy tìm cách nhận mặt ông Giê-hu, con ông Giơ-hô-sa-phát, cháu ông Nim-si. Anh đến và mời ông ấy đứng lên, ra khỏi chỗ các anh em đồng đội, rồi dẫn vào một phòng kín đáo.3 Sau đó, anh lấy lọ dầu mà đổ trên đầu ông và nói: “ĐỨC CHÚA phán thế này: Ta xức dầu phong ngươi làm vua Ít-ra-en. Rồi anh mở cửa, trốn ngay đi, đừng chậm trễ.”

4 Người thanh niên, một ngôn sứ trẻ, trẩy đi Ra-mốt Ga-la-át.5 Khi anh đến nơi, thì các tướng lãnh quân đội đang ngồi với nhau. Người thanh niên nói: “Thưa tướng quân, tôi có điều phải nói với ngài.” Ông Giê-hu hỏi: “Với ai trong chúng tôi?” Anh trả lời: “Thưa, với tướng quân.”6 Khi đó, ông Giê-hu đứng lên, đi vào trong nhà. Người thanh niên đổ dầu lên đầu ông và nói: “ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en, phán thế này: “Ta xức dầu phong ngươi làm vua cai trị Ít-ra-en là dân của ĐỨC CHÚA.7 Ngươi sẽ đánh phạt nhà A-kháp, chủ ngươi, để ta đòi I-de-ven đền nợ máu các tôi tớ Ta là các ngôn sứ và mọi tôi tớ của ĐỨC CHÚA.8 Toàn thể nhà A-kháp sẽ bị diệt vong. Ta sẽ diệt trừ mọi đàn ông con trai của nhà A-kháp, nô lệ cũng như tự do ở Ít-ra-en.9 Ta sẽ xử với nhà A-kháp như với nhà Gia-róp-am, con Nơ-vát, như với nhà Ba-sa, con A-khi-gia.10 Còn I-de-ven, thì chó sẽ ăn thịt nó ngoài đồng Gít-rơ-en, mà không có người chôn cất.” Sau đó, người thanh niên mở cửa, chạy trốn.

Ông Giê-hu được tôn làm vua

11 Ông Giê-hu ra gặp các thuộc hạ của chủ mình. Họ hỏi ông: “Bình an chứ? Tại sao tên khùng ấy lại đến gặp ông?” Ông Giê-hu đáp: “Các ông biết con người ấy và bài ca lải nhải của y mà!”12 Nhưng họ bảo: “Ông nói dối! Kể lại cho chúng tôi đi!” Ông nói: “Y nói với tôi thế này thế này; y bảo ĐỨC CHÚA phán rằng: Ta đã xức dầu phong ngươi làm vua Ít-ra-en.”13 Họ vội vàng lấy áo choàng trải lên đầu thềm cấp, dưới chân ông. Họ thổi tù và, rồi hô lên: “Giê-hu làm vua!”

Ông Giê-hu chuẩn bị tiếm quyền

14 Ông Giê-hu, con ông Giơ-hô-sa-phát, cháu ông Nim-si, âm mưu chống lại vua Giô-ram. Lúc đó, vua Giô-ram và toàn thể Ít-ra-en đang bảo vệ Ra-mốt Ga-la-át chống lại vua A-ram là Kha-da-ên.15 Nhưng vua Giơ-hô-ram đã về điều trị ở Gít-rơ-en, vì các thương tích quân A-ram đã gây cho vua, trong lúc vua giao chiến với vua A-ram là Kha-da-ên. Ông Giê-hu nói: “Nếu thực sự các ông đồng lòng với tôi, thì đừng ai thoát khỏi thành mà đi báo tin cho Gít-rơ-en.”16 Ông Giê-hu lên xe đi Gít-rơ-en, vì vua Giô-ram đang liệt giường ở đó; vua Giu-đa là A-khát-gia đã xuống thăm vua Giô-ram.

17 Người lính canh đứng trên tháp Gít-rơ-en nhìn thấy đoàn quân của ông Giê-hu đang đến, thì nói: “Tôi nhìn thấy một đoàn quân.” Vua Giơ-hô-ram bảo: “Hãy chọn một kỵ binh, sai đi gặp họ và hỏi: Bình an chứ?”18 Người kỵ binh đi gặp ông Giê-hu và nói: “Vua phán thế này: Bình an chứ?” Ông Giê-hu trả lời: “Bình an hay không, việc gì đến ngươi! Lui ra đằng sau ta!” Người lính canh lại báo tin: “Sứ giả đã tới chỗ họ, nhưng không trở về.”19 Vua lại sai người kỵ binh thứ hai, người ấy đến với họ và nói: “Vua phán thế này: Bình an chứ?” Ông Giê-hu đáp: “Bình an hay không, việc gì đến ngươi! Lui ra đằng sau ta!”20 Người lính canh lại báo tin: “Sứ giả đã tới chỗ họ, nhưng không trở về. Kiểu đánh xe thì giống như kiểu của ông Giê-hu, con ông Nim-si: Ông ấy đánh xe như điên!”21 Vua Giơ-hô-ram bảo: “Thắng xe đi!” Và người ta thắng xe. Vua Ít-ra-en là Giơ-hô-ram và vua Giu-đa là A-khát-gia-hu đi ra, mỗi người ngồi trên xe mình. Hai vua đi ra gặp ông Giê-hu và thấy ông ở thửa đất ông Na-vốt, người Gít-rơ-en.

Vua Giơ-hô-ram bị sát hại

22 Vậy vua Giơ-hô-ram vừa thấy ông Giê-hu, thì nói: “Ông Giê-hu, bình an chứ?” Ông Giê-hu trả lời: “Bình an thế nào được, bao lâu I-de-ven, mẹ ông, còn dở những trò dâm đãng và làm bao nhiêu chuyện phù phép như thế!”23 Vua Giơ-hô-ram liền cho quay xe lại và chạy trốn. Vua nói với vua A-khát-gia-hu: “Phản loạn, ông A-khát-gia ơi!”24 Nhưng ông Giê-hu, đang cầm sẵn cung trong tay, bắn trúng khoảng giữa hai vai vua Giơ-hô-ram; mũi tên xuyên qua tim vua Giơ-hô-ram mà đi ra, khiến vua gục ngã trong xe.25 Ông Giê-hu bảo viên sĩ quan Bít-ca: “Lôi nó ra, ném vào thửa đất ông Na-vốt, người Gít-rơ-en. Anh còn nhớ chứ: Khi tôi và anh cưỡi ngựa song song tháp tùng cha nó là A-kháp, ĐỨC CHÚA đã tuyên sấm về nó như thế này:26 Hôm qua, Ta đã chẳng thấy máu của Na-vốt, và của con cái Na-vốt sao? -Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA. Ta sẽ bắt ngươi phải trả nợ máu như thế, ngay tại thửa đất ấy- Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA! Vậy bây giờ, lôi nó ra, ném vào thửa đất ấy, theo lời ĐỨC CHÚA!”

Vua A-khát-gia bị sát hại

27 Thấy thế, vua Giu-đa là A-khát-gia chạy trốn theo đường Bết Ha Gan. Ông Giê-hu đuổi theo và nói: “Giết cả nó nữa!” Và người ta đã đánh vua bị thương ngay trên xe, ở dốc Gua gần Gíp-lơ-am. Vua chạy trốn vào Mơ-ghít-đô và chết ở đó.28 Các thuộc hạ của vua đưa vua lên xe chở về Giê-ru-sa-lem, và chôn cất vua trong mồ bên cạnh tổ tiên vua trong Thành vua Đa-vít.29 Vua A-khát-gia đã lên ngôi cai trị Giu-đa vào năm thứ mười một triều vua Giô-ram, con vua A-kháp.

Bà I-de-ven bị sát hại

30 Ông Giê-hu vào Gít-rơ-en. Nghe tin đó, bà I-de-ven đánh phấn tô mắt và trang điểm mái tóc, rồi từ cửa sổ nhìn xuống.31 Khi ông Giê-hu đi vào cửa thành, bà nói: “Bình an chứ, Dim-ri, tên giết chủ?”32 Ông Giê-hu ngẩng mặt lên phía cửa sổ và nói: “Có ai theo ta không, có ai không?” Có hai hoặc ba viên thái giám nhìn xuống phía ông.33 Ông nói: “Quẳng nó xuống!” Họ quẳng bà xuống; máu của bà bắn vào tường và vào các con ngựa. Ông đạp chân lên bà,34 rồi đi vào mà ăn uống. Sau đó, ông nói: “Các anh lo vụ con khốn kiếp ấy đi và chôn cất nó, vì nó là công chúa.”35 Họ đi chôn bà, nhưng chỉ tìm thấy cái sọ, hai chân và hai bàn tay của bà.36 Họ về báo tin cho ông Giê-hu. Ông nói: “Đây là lời ĐỨC CHÚA đã dùng tôi trung Người là ông Ê-li-a, người Tít-be, mà phán: “Trong thửa đất Gít-rơ-en, chó sẽ ăn thịt I-de-ven.37 Xác I-de-ven sẽ ra như phân trên mặt đồng ruộng, trong thửa đất Gít-rơ-en, khiến người ta không thể nói được: Đó là I-de-ven!”