Sách Gióp

Chương 9

Đức công chính của Thiên Chúa vượt trên tất cả

1 Bấy giờ, ông Gióp lên tiếng nói:

2 Quả thật, tôi biết rõ thế này: Trước nhan Thiên Chúa, phàm nhân cho mình là công chính thế nào được?

3 Nếu ai thích tranh luận với Người, thì ngàn lần Người cũng không đáp lại một.

4 Có ai lòng trí khôn ngoan, sức lực dũng mãnh, đương đầu với Người mà vẫn còn nguyên vẹn?

5 Người chuyển núi dời non mà chúng không hay, Người lật nhào chúng trong cơn thịnh nộ,

6 Người làm rung chuyển móng nền cõi đất và cột trụ của nó phải lung lay.

7 Người ra lệnh là mặt trời không mọc, Người niêm ấn lên các vì sao.

8 Duy mình Người trải rộng các tầng trời, đạp lên trên ba đào biển cả.

9 Người làm ra Hùng Tinh, Lạp Hộ, chòm Sao Mão và tinh tú Phương Nam.

10 Người làm nên những điều vĩ đại khôn dò và những điều kỳ diệu không đếm xuể.

11 Này, Người có đi qua tôi, tôi cũng chẳng thấy, Người có lướt tới, tôi cũng chẳng nhận ra.

12 Này Người bắt đi, ai giành lại được? Ai dám hỏi Người: “Ngài làm gì thế?”

13 Thiên Chúa không rút lại cơn thịnh nộ của Người, các đồng minh của thủy thần Ra-háp phải nằm rạp dưới chân Người.

14 Chẳng lẽ tôi lại tranh cãi, hay tìm lý để chống đối Người sao?

15 Cho dù tôi có lý, tôi cũng không tranh cãi, nhưng sẽ xin Đấng xét xử tôi thương xót.

16 Tôi có kêu cầu và Người đáp lại, tôi cũng chẳng tin là Người nghe tiếng tôi.

17 Người vùi dập tôi trong cơn dông bão, lại vô cớ bắt tôi chịu thêm nhiều thương tích.

18 Người chẳng để tôi kịp thở, mà lại dìm tôi trong bao nỗi đắng cay.

19 Cậy vào sức ư? Chính Người lại là Đấng hùng mạnh! Cậy vào tòa xét xử? Nhưng ai cắt cử Người?

20 Cho dù tôi có lý, miệng tôi cũng kết án tôi; cho dù tôi có vẹn toàn, nó vẫn chứng minh là tôi bất chính.

21 Tôi vẹn toàn ư? Chính tôi cũng không hay, tôi chẳng màng sống nữa!

22 Tất cả đều như nhau; vì thế tôi mới bảo: đứa gian ác cũng như kẻ vẹn toàn, chính Người tiêu diệt hết!

23 Nếu thình lình xảy ra tai ương gây chết chóc, thì Người vẫn thản nhiên nhạo cười trước cảnh khốn cùng của người vô tội.

24 Miền đất có bị trao vào tay kẻ dữ, thì Người cũng che mặt các quan tòa, nếu không phải là Người thì ai đây?

25 Ngày đời tôi trôi nhanh hơn kẻ chạy đua, nó qua mau, mà không thấy hạnh phúc.

26 Nó lướt đi như những chiếc thuyền nan, như phượng hoàng bổ xuống bắt mồi.

27 Nếu con nói: con sẽ quên đi lời than thở, đổi nét mặt mà hớn hở vui tươi,

28 thì con lại khiếp sợ mọi nỗi đớn đau; con biết rằng: Ngài chẳng kể con là vô tội.

29 Vậy nếu con đã làm điều dữ, thì nhọc nhằn vô ích mà làm chi?

30 Nếu con có tắm bằng nước tuyết, có lấy thuốc tẩy mà rửa tay cho sạch,

31 bấy giờ, Ngài sẽ nhận chìm con xuống bùn, khiến áo xống con cũng coi con là ghê tởm.

32 Vì Người không phải là người phàm như tôi, để tôi tranh cãi với Người, để cùng với Người ra trước tòa xét xử.

33 Giữa chúng tôi chẳng ai làm trọng tài để đặt tay lên cả hai chúng tôi.

34 Phải chi Người đẩy xa tôi ngọn roi của Người, và đừng làm tôi kinh hoàng sợ hãi!

35 Bấy giờ, tôi sẽ nói mà không còn sợ Người, vì tôi thấy tôi đâu có như vậy!