Sách Ngôn Sứ Ê-dê-ki-en

Chương 19

Bài ca khóc các ông hoàng Ít-ra-en

1 Phần ngươi, hãy cất lên khúc ai ca khóc thương các ông hoàng Ít-ra-en.2 Ngươi sẽ nói:

Mẹ của ngươi là ai? Nó như sư tử cái cạnh bầy sư tử đực, giữa đám sư tử con nuôi nấng đàn con nhỏ.

3 Trong đàn con ấy, nó huấn luyện một con thành một sư tử con, biết xé mồi và ăn thịt thiên hạ.

4 Các dân tộc đã nghe nói về con sư tử đó; nó sa vào bẫy của chúng và bị bắt. Người ta lấy móc xích nó lại đem đi, đưa về đất Ai-cập.

5 Thấy hy vọng của mình tiêu tan, niềm cậy trông của mình tan vỡ, sư tử mẹ lại huấn luyện một con nhỏ khác thành một sư tử non.

6 Con này đi giữa bầy sư tử đực, thành một sư tử non biết xé mồi và ăn thịt thiên hạ.

7 Nó triệt hạ các lâu đài của chư dân và tàn phá các thành trì của chúng; xứ sở và dân cư kinh hoàng vì tiếng gầm của nó.

8 Từ khắp các tỉnh ở chung quanh các dân tộc nổi lên chống lại nó; chúng bủa lưới bao vây, nó sa vào bẫy của chúng và bị bắt.

9 Chúng bắt nó đeo gông, lấy móc xiềng nó lại, điệu đến vua Ba-by-lon và tống giam vào ngục, để tiếng nó, người ta không còn nghe thấy nữa trên núi đồi Ít-ra-en.

10 Mẹ ngươi giống cây nho được trồng bên dòng nước quả trĩu nặng, lá sum sê, nhờ mạch nước dồi dào.

11 Nó trổ ra những cành vững chắc thành những cây vương trượng; thân của nó vươn cao lên tới tầng mây thẳm. Người ta nhìn thấy nó vì thân nó cao, cành lá um tùm.

12 Nhưng trong cơn thịnh nộ, nó đã bị nhổ lên, và bị quăng xuống đất; một cơn gió đông thổi làm quả nó héo khô, lìa cây rơi rụng xuống; cành chắc đã héo khô và bị lửa thiêu rụi.

13 Giờ đây nó bị trồng trong sa mạc cằn cỗi nơi đất khô thiếu nước.

14 Tự cành, lửa phát ra thiêu rụi cành và quả. Không còn cành vững chắc để dùng làm vương trượng. Đó là lời than vãn đã trở thành khúc ai ca.