Sách Ngôn Sứ Giê-rê-mi-a

Chương 22

1 ĐỨC CHÚA phán như sau: Ngươi hãy xuống đền vua Giu-đa và tại đó, ngươi sẽ công bố lời này:2 Ngươi sẽ nói: Hãy nghe lời ĐỨC CHÚA, hỡi vua Giu-đa đang ngự trên ngai vàng Đa-vít, vua cũng như các bề tôi và dân của vua đang ra vào các cổng thành này.3 ĐỨC CHÚA phán như sau: Hãy thực thi lẽ công minh và điều chính trực; hãy giải thoát người bị bóc lột khỏi tay kẻ áp bức; đừng ngược đãi ngoại kiều, trẻ mồ côi và người góa bụa; đừng cưỡng bức và đổ máu người vô tội ở nơi đây.4 Vì nếu các ngươi ra sức thực thi lời này, thì bấy giờ, các vua ngự trên ngai vàng nối nghiệp Đa-vít sẽ ngồi xe, cỡi ngựa đi qua các cửa đền này, không những chỉ có vua và bề tôi mà cả dân nữa.5 Nhưng nếu các ngươi không nghe những lời này – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA – Ta lấy chính danh Ta mà thề: Nhà này sẽ nên chốn hoang tàn.

6 Thật vậy, ĐỨC CHÚA phán như sau về nhà của vua Giu-đa: Cho dầu đối với Ta, ngươi là Ga-la-át, là đỉnh núi Li-băng, nhưng Ta quyết biến ngươi nên sa mạc, nên thành thị không người cư trú.

7 Nhằm chống lại ngươi, chính Ta sẽ sai phái những người đến hủy diệt ngươi, ai nấy được trang bị sẵn sàng. Những cây bá hương hảo hạng của ngươi, chúng sẽ chặt đi và quăng vào lửa.

8 Nhiều sắc dân sẽ đi ngang qua thành này; chúng sẽ nói với nhau: “Vì sao ĐỨC CHÚA lại xử với thành vĩ đại này như thế?”9 Người ta sẽ đáp lại: “Cũng chỉ vì họ đã bỏ Giao Ước của ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của họ, mà sụp lạy và phụng thờ các thần khác.”

Những lời sấm lên án các vua. Lên án vua Sa-lum

10 Đừng khóc thương người chết, rên rỉ thương khóc nó làm gì! Có khóc, hãy khóc người phải ra đi, bởi vì nó chẳng còn trở lại, chẳng còn nhìn thấy nơi chôn nhau cắt rốn.

11 Quả thật, về vua Sa-lum, người lên ngôi cai trị nước Giu-đa, kế vị cha mình là Giô-si-gia-hu, ĐỨC CHÚA phán thế này: Kẻ đã ra đi khỏi chốn này thì sẽ chẳng bao giờ trở lại,12 vì nó sẽ chết tại nơi nó phải lưu đày, và không bao giờ nhìn thấy chốn này nữa.

Lên án vua Giơ-hô-gia-kim

13 Khốn thay kẻ xây nhà xây cửa mà không đếm xỉa đến lẽ công bình. Khốn thay kẻ xây lầu son gác tía mà chẳng màng chi đến điều chính trực. Khốn thay kẻ bắt anh em mình làm lụng vất vả mà không tính công sá, không trả thù lao.

14 Nó nói: “Ta sẽ xây cho mình một tòa nhà đồ sộ có gác rộng lầu cao.” Nó trổ nhiều cửa sổ, bọc tường bằng gỗ bá hương, rồi sơn son thếp vàng.

15 Phải chăng ngươi tỏ mình làm vua cai trị khi ưa thích xài gỗ bá hương? Cha ngươi lại chẳng ăn chẳng uống hay sao? Nhưng ông đã thực thi lẽ công bình, đã làm điều chính trực; chính vì vậy mà mọi sự nên xuôi xắn cho ông.

16 Ông đã phân xử công minh cho kẻ nghèo hèn túng thiếu, cũng vì vậy mà mọi sự nên xuôi xắn cho ông. Xử sự như vậy là biết Ta rồi đó! Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

17 Còn ngươi, mắt ngươi đâu nhìn gì, lòng ngươi đâu muốn gì nếu không phải là tư lợi, nếu không phải là máu người vô tội ngươi có thể đổ ra, nếu không phải là điều áp bức bạo tàn ngươi sẵn sàng thực hiện?

18 Vì thế, ĐỨC CHÚA phán thế này về vua Giu-đa là Giơ-hô-gia-kim, con vua Giô-si-gia-hu: Người ta sẽ chẳng khóc thương nó: “Ôi, người anh em của tôi ơi! Ôi, người chị em của tôi ơi!” Người ta sẽ chẳng khóc thương nó: “Ôi, chúa thượng! Ôi, đức vua!”

19 Nó sẽ được chôn cất như một con lừa: người ta sẽ lôi, sẽ quẳng nó tận bên ngoài các cổng thành Giê-ru-sa-lem.

Lên án vua Giô-gia-khin

20 Hãy lên núi Li-băng mà kêu gào; hãy cất tiếng trên dãy Ba-san; hãy kêu gào từ dãy núi A-va-rim, vì mọi kẻ yêu mến ngươi đã bị đè bẹp.

21 Ta đã phán với ngươi lúc ngươi được yên ổn, nhưng ngươi đã nói: “Tôi chẳng thèm nghe!” Từ lúc còn trẻ, ngươi vẫn sống như thế, ngươi đâu có chịu nghe tiếng Ta.

22 Mọi kẻ chăn dắt ngươi sẽ bị gió cuốn sạch, những kẻ yêu mến ngươi sẽ phải đi đày. Thật vậy, bấy giờ, ngươi sẽ phải hổ ngươi bẽ mặt vì mọi thói gian ác của ngươi.

23 Chính ngươi là kẻ đang cư ngụ trên núi Li-băng, tổ ấm của ngươi ở giữa các cây hương bá. Nhưng than ôi! Khi cơn đau ập xuống thình lình, ngươi sẽ phải rên siết quằn quại như sản phụ lâm bồn!

24 Ta lấy mạng sống Ta mà thề – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA – dù Khon-gia-hu vua Giu-đa, con của Giơ-hô-gia-kim, là chiếc ấn Ta đeo ở tay hữu, Ta cũng sẽ rút ra.25 Thật vậy, Ta sẽ nộp ngươi vào tay những kẻ tìm hại mạng sống ngươi, vào tay những kẻ làm ngươi phải kinh hãi khi giáp mặt, vào tay Na-bu-cô-đô-nô-xo vua Ba-by-lon, và vào tay người Can-đê.26 Ngươi và người mẹ đã sinh ra ngươi, Ta sẽ quẳng vào một miền đất xa lạ không phải là nơi chôn nhau cắt rốn của các ngươi, nhưng là nơi các ngươi sẽ phải nhắm mắt lìa đời.27 Còn miền đất chúng những khát khao mong mỏi trở về, chẳng bao giờ chúng được trở về đó.

28 Khon-gia-hu, con người ấy, phải chăng là cái bình đất bể nát tồi tàn, một dụng cụ chẳng ai ngó ngàng chi cả? Tại sao nó và cả dòng dõi bị quẳng đi, bị ném vào một miền đất chúng không hề biết đến?

29 Quê hương ơi! Đất nước ơi! Hãy nghe lời ĐỨC CHÚA.

30 ĐỨC CHÚA phán thế này: Hãy viết về con người ấy: “Đứa tuyệt tự! Đồ vứt đi!” Vì trong dòng dõi nó, sẽ chẳng có ai thành đạt, lên ngự trên ngai Đa-vít và nắm quyền thống trị ở Giu-đa nữa.