Sách Ngôn Sứ Giê-rê-mi-a

Chương 45

Lời an ủi ông Ba-rúc

1 Có lời ngôn sứ Giê-rê-mi-a nói với ông Ba-rúc, con ông Nê-ri-gia, khi ông này viết vào một cuốn sách, những lời trên, do ngôn sứ Giê-rê-mi-a đọc cho, năm thứ tư triều Giô-gia-kim, con vua Giơ-hô-si-gia, làm vua Giu-đa.2 ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán về anh thế này, hỡi Ba-rúc.3 Anh đã nói: “Khốn thân tôi, vì ĐỨC CHÚA đã chất thêm buồn sầu lên nỗi đau khổ của tôi. Tôi kiệt lực vì than vãn, tôi chẳng tìm được sự an nghỉ!”4 Anh hãy thưa với Người như sau: ĐỨC CHÚA phán: Này, cái gì Ta đã xây, chính Ta sẽ phá, và cái gì Ta đã trồng, chính Ta sẽ nhổ, và điều đó áp dụng cho toàn cõi đất!5 Còn ngươi, ngươi cứ đòi những điều to tát; thôi, đừng đòi nữa, vì này Ta sắp giáng tai họa xuống trên mọi xác phàm, – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA. Về phần ngươi, bất cứ nơi nào ngươi đến, ít ra Ta cũng cho ngươi được an toàn tính mạng.”