Sách Sa-mu-en 1

Chương 10

1 Ông Sa-mu-en lấy lọ dầu và đổ trên đầu ông Sa-un, rồi hôn ông và nói: “Chẳng phải ĐỨC CHÚA đã xức dầu tấn phong ông làm người lãnh đạo cơ nghiệp của Người sao?2 Hôm nay, khi từ biệt tôi mà đi, ông sẽ gặp hai người đàn ông gần mộ bà Ra-khen, ở ranh giới Ben-gia-min, tại Xen-xác. Họ sẽ nói với ông: “Các con lừa cái ông đang đi tìm, đã tìm được rồi, và bây giờ cha ông đã quên chuyện các con lừa, nhưng đang lo cho các ông và tự hỏi: Tôi phải làm gì cho con trai tôi?3 Từ đó đi xa hơn nữa, ông sẽ đến Cây Sồi Ta-bo, ở đó ba người đàn ông sẽ gặp ông, họ đang lên với Thiên Chúa ở Bết Ên, một người mang ba con dê con, một người mang ba cái bánh, một người mang một bầu da đầy rượu.4 Họ sẽ vấn an ông, sẽ biếu ông hai cái bánh và ông sẽ nhận từ tay họ.5 Sau đó, ông sẽ đến Ghíp-a của Thiên Chúa, là nơi có viên trấn thủ Phi-li-tinh. Tại đó, khi ông vào thành, ông sẽ gặp một nhóm ngôn sứ đang từ nơi cao xuống, trước mặt họ có đàn hạc, trống, sáo, đàn cầm, và họ đang lên cơn xuất thần ngôn sứ.6 Bấy giờ thần khí ĐỨC CHÚA sẽ nhập vào ông, ông sẽ lên cơn xuất thần ngôn sứ cùng với họ, và ông sẽ biến thành một người khác.7 Vậy khi các dấu ấy xảy đến cho ông, thì ông hãy tùy cơ ứng biến, vì Thiên Chúa ở với ông.8 Ông hãy xuống Ghin-gan trước tôi; phần tôi, tôi sẽ xuống gặp ông, để dâng những lễ toàn thiêu và tiến những hy lễ kỳ an. Xin ông đợi bảy ngày, cho đến khi tôi tới. Tôi sẽ cho ông biết ông phải làm gì.”

Ông Sa-un trở về

9 Ông Sa-un vừa quay lưng bỏ ông Sa-mu-en mà đi, thì Thiên Chúa biến đổi lòng ông, và tất cả các dấu đó đã xảy ra ngày hôm ấy.10 Khi họ đến Ghíp-a thì thấy một nhóm ngôn sứ đi về phía họ. Thần khí Thiên Chúa nhập vào ông, và ông lên cơn xuất thần ngôn sứ ở giữa họ.11 Tất cả những người quen biết ông trước kia đều thấy ông: ông làm ngôn sứ với những ngôn sứ! Trong dân người ta bảo nhau: “Cái gì đã xảy ra cho con ông Kít? Ông Sa-un mà cũng ở trong số các ngôn sứ sao?”12 Một người ở đó lên tiếng hỏi: “Ai là cha của họ vậy?” Vì thế có câu ngạn ngữ rằng: “Ông Sa-un mà cũng ở trong số các ngôn sứ sao?”

13 Khi hết cơn xuất thần ngôn sứ, thì ông Sa-un đi lên nơi cao.14 Chú ông Sa-un hỏi ông và người đầy tớ: “Các anh đã đi đâu vậy?” Ông Sa-un trả lời: “Chúng cháu đi tìm các con lừa cái, nhưng không thấy gì, nên đã đến gặp ông Sa-mu-en.”15 Chú ông Sa-un nói: “Cháu hãy kể lại cho chú nghe ông Sa-mu-en đã nói gì với hai người.”16 Ông Sa-un trả lời chú: “Ông ấy chỉ báo cho chúng cháu là đã tìm thấy con lừa cái rồi.” Nhưng về chuyện làm vua, thì ông không kể lại cho chú điều ông Sa-mu-en đã nói.

Ông Sa-un trúng thăm làm vua

17 Ông Sa-mu-en triệu tập dân đến với ĐỨC CHÚA ở Mít-pa.18 Ông nói với con cái Ít-ra-en: “ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en, phán như sau: Chính Ta đã đưa các ngươi lên từ Ai-cập và đã giải thoát các ngươi khỏi tay người Ai-cập và khỏi tay mọi vương quốc đang áp bức các ngươi.19 Còn các ngươi, hôm nay các ngươi đã gạt bỏ Thiên Chúa của các ngươi, Ðấng cứu các ngươi khỏi mọi tai họa và mọi cơn ngặt nghèo của các ngươi, và các ngươi đã thưa với Người: “Xin Ngài lập một vua cai trị chúng tôi. Vậy bây giờ hãy đến đứng trước mặt ĐỨC CHÚA theo chi tộc và thị tộc.”20 Ông Sa-mu-en cho mọi chi tộc Ít-ra-en tiến đến và chi tộc Ben-gia-min trúng thăm.21 Ông cho chi tộc Ben-gia-min tiến đến theo thị tộc, và thị tộc Mát-ri trúng thăm. Rồi ông Sa-un con ông Kít trúng thăm. Họ tìm ông mà không thấy.

22 Họ lại thỉnh ý ĐỨC CHÚA: “Thưa còn người nào đến đây nữa không?” ĐỨC CHÚA trả lời: “Nó đây này, nó đang lẩn trốn trong đống hành lý.”23 Họ chạy đến, lôi ông từ đó ra, và ông đến đứng giữa dân. Ông cao hơn toàn dân từ vai trở lên.24 Ông Sa-mu-en nói với toàn dân: “Anh em đã xem thấy người ĐỨC CHÚA chọn chưa? Trong toàn dân không có ai được như ông.” Toàn dân reo hò và nói: “Vạn tuế đức vua!”

25 Ông Sa-mu-en nói cho dân biết quyền hành vua chúa, ghi chép vào một quyển sách và đặt trước nhan ĐỨC CHÚA. Rồi ông Sa-mu-en cho toàn dân ai nấy về nhà mình.

26 Ông Sa-un cũng đi về nhà ở Ghíp-a. Cùng đi với ông có những người can đảm đã được ĐỨC CHÚA cảm hóa tâm hồn.27 Nhưng có những tên vô lại đã nói: “Làm sao hắn cứu chúng ta được?” Chúng coi thường ông và không đem quà biếu ông. Nhưng ông làm như không nghe thấy.