Sách Sa-mu-en 1

Chương 18

1 Ông Ða-vít vừa nói với vua Sa-un xong thì tâm hồn ông Giô-na-than gắn bó với tâm hồn ông Ða-vít, và ông Giô-na-than yêu mến ông như chính mình.2 Hôm ấy vua Sa-un giữ ông Ða-vít lại và không cho về nhà cha ông.3 Ông Giô-na-than lập giao ước với ông Ða-vít, vì ông yêu mến ông ấy như chính mình.4 Ông Giô-na-than cởi chiếc áo khoác đang mặc mà cho ông Ða-vít, cho áo, cho cả gươm, cả cung, cả thắt lưng của ông.5 Khi ông Ða-vít ra trận, mọi nơi vua Sa-un sai ông đi, ông đều thành công, và vua Sa-un đặt ông chỉ huy các chiến binh. Ông vừa lòng toàn dân và cả triều thần vua Sa-un nữa.

Vua Sa-un bắt đầu ghen tị

6 Lúc quân dân đến, khi ông Ða-vít hạ được tên Phi-li-tinh trở về, thì phụ nữ từ hết mọi thành của Ít-ra-en kéo ra, ca hát múa nhảy, đón vua Sa-un, với trống con, với tiếng reo mừng và tiếng não bạt.7 Phụ nữ vui đùa ca hát rằng:

“Vua Sa-un hạ được hàng ngàn,

ông Ða-vít hàng vạn.”

8 Vua Sa-un giận lắm, và bực mình vì lời ấy. Vua nói: “Người ta cho Ða-vít hàng vạn, còn ta thì họ cho hàng ngàn. Nó chỉ còn thiếu ngôi vua nữa thôi!”9 Từ ngày đó về sau, vua Sa-un nhìn Ða-vít với con mắt ghen tị.

10 Ngày hôm sau, một thần khí xấu của Thiên Chúa nhập vào vua Sa-un, và vua lên cơn xuất thần ngôn sứ ở giữa nhà. Ông Ða-vít đang gảy đàn như mọi ngày và vua Sa-un cầm cây giáo trong tay.11 Vua Sa-un phóng cây giáo và nói: “Ta phải đâm Ða-vít, ghim nó vào tường mới được.” Nhưng hai lần Ða-vít tránh được.

12 Vua Sa-un sợ ông Ða-vít, bởi vì ĐỨC CHÚA ở với ông và đã rời khỏi vua Sa-un.13 Vua Sa-un đẩy ông đi xa và đặt ông làm người chỉ huy ngàn quân. Ông dẫn đầu dân.14 Ông Ða-vít thành công trong mọi công việc và ĐỨC CHÚA ở với ông.15 Thấy ông thành công lớn, vua Sa-un sợ ông.16 Nhưng toàn thể Ít-ra-en và Giu-đa mến ông Ða-vít, vì ông dẫn đầu họ.

Ông Ða-vít cưới vợ

17 Vua Sa-un nói với ông Ða-vít: “Ðây con gái lớn của ta là Mê-ráp, ta sẽ gả nó cho con. Nhưng con hãy tỏ ra là một người can đảm phục vụ ta và hãy chiến đấu những cuộc chiến của ĐỨC CHÚA.” Vua Sa-un tự bảo: “Mình đừng tự tay hại nó, nhưng để tay người Phi-li-tinh hại nó.”18 Ông Ða-vít-thưa với vua Sa-un: “Con là gì, và dòng họ con, thị tộc của cha con là gì trong Ít-ra-en, mà con được làm rể đức vua?”19 Nhưng đến lúc phải gả cô Mê-ráp, con gái vua Sa-un, cho ông Ða-vít, thì cô lại được gả cho ông Át-ri-ên, người Mơ-khô-la.

20 Cô Mi-khan, con gái vua Sa-un, yêu ông Ða-vít. Người ta cho vua hay và vua thấy điều đó là phải.21 Vua Sa-un tự bảo: “Mình sẽ gả con gái cho nó, để con này thành cạm bẫy cho nó, và tay người Phi-li-tinh hại nó.” Vậy vua Sa-un nói với ông Ða-vít lần thứ hai: “Hôm nay con sẽ là rể của ta.”22 Vua Sa-un ra lệnh cho triều thần: “Hãy nói nhỏ với Ða-vít rằng: “Nhà vua có cảm tình với ông và triều thần ai cũng mến ông. Bây giờ ông hãy làm rể nhà vua.”23 Triều thần vua Sa-un nói lại những lời ấy cho ông Ða-vít nghe. Ông Ða-vít nói: “Các ông coi chuyện làm rể nhà vua là chuyện không đáng kể ư? Tôi, tôi chỉ là một người nghèo không đáng kể.”24 Triều thần vua Sa-un thưa lại với vua rằng: “Ông Ða-vít đã nói những lời như thế.”25 Vua Sa-un nói: “Các ngươi hãy nói với Ða-vít-thế này: Nhà vua không đòi sính lễ nào khác ngoài một trăm bao quy đầu người Phi-li-tinh, để trả thù quân địch của nhà vua.” Vua Sa-un tính dùng tay người Phi-li-tinh mà hạ ông Ða-vít.

26 Triều thần vua Sa-un thuật lại cho ông Ða-vít những lời ấy. Ông Ða-vít thấy chuyện làm rể vua là phải. Chưa hết hạn,27 ông Ða-vít đã lên đường, đi với người của ông. Ông hạ hai trăm người Phi-li-tinh, rồi đem bao quy đầu của chúng về, đếm đủ cho vua, để làm rể vua. Bấy giờ vua Sa-un gả cô Mi-khan, con gái vua, cho ông Ða-vít.

28 Thấy thế, vua Sa-un hiểu rằng ĐỨC CHÚA ở với ông Ða-vít và cô Mi-khan, con vua, yêu ông.29 Vua Sa-un càng thêm sợ ông Ða-vít, và vua Sa-un trở thành kẻ thù của ông Ða-vít suốt đời.30 Các thủ lãnh người Phi-li-tinh ra trận, nhưng mỗi khi chúng ra trận, thì ông Ða-vít thành công hơn mọi bề tôi vua Sa-un, khiến danh tiếng ông lừng lẫy.