Sách Thánh Vịnh

Thánh Vịnh 120

Ước mong được sống bình an

1 Ca khúc lên Đền.

Lúc ngặt nghèo, tôi kêu lên cùng CHÚA, Chúa đã thương đáp lời.

2 Lạy CHÚA, xin Ngài cứu mạng con khỏi môi miệng điêu ngoa, tấc lưỡi phỉnh phờ.

3 Lưỡi phỉnh phờ kia hỡi! Chúa sẽ giáng gì xuống ngươi đây, và còn thêm chi nữa?

4 Giáng toàn mũi tên nhọn của người chiến binh, thêm những hòn than đước đỏ hồng!

5 Thật bất hạnh cho tôi phải trú ngụ trong miền rợ Me-séc, phải sống cùng dân du mục Kê-đa.

6 Tấm thân này trải bao năm tháng

7 sống cùng những kẻ ghét hòa bình. Tôi vốn chuộng hòa bình. Nhưng hễ tôi nói tới, thì phe họ lại muốn chiến tranh.