Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 07/09/2026
Bài Đọc 1 – 1 Cr 5,1-8:
1 Thưa anh em, đi đâu cũng chỉ nghe nói đến chuyện dâm ô xảy ra giữa anh em, mà là thứ dâm ô không thấy xảy ra ngay cả nơi dân ngoại: có kẻ ăn ở với vợ kế của cha mình!
2 Thế mà anh em lại còn kiêu ngạo! Lẽ ra anh em đã phải than khóc và loại trừ kẻ làm điều ấy ra khỏi cộng đoàn của anh em!3 Phần tôi, tuy vắng mặt về thân xác, nhưng về tinh thần vẫn có mặt, tôi đã lên án kẻ có hành vi đó như thể tôi có mặt tại chỗ.4 Trong một buổi họp của anh em, ở đó có tôi hiện diện bằng tinh thần, nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, và với quyền năng của Người,5 chúng ta phải nộp con người đó cho Xa-tan, để phần xác nó bị hủy diệt, còn phần hồn được cứu thoát trong Ngày của Chúa.
6 Lý do khiến anh em vênh vang chẳng đẹp đẽ gì! Anh em không biết rằng chỉ một chút men cũng đủ làm cho cả khối bột dậy lên sao?7 Anh em hãy loại bỏ men cũ để trở thành bột mới, vì anh em là bánh không men. Quả vậy, Đức Ki-tô đã chịu hiến tế làm chiên lễ Vượt Qua của chúng ta.8 Vì thế, chúng ta đừng lấy men cũ, là lòng gian tà và độc ác, nhưng hãy lấy bánh không men, là lòng tinh tuyền và chân thật, mà ăn mừng đại lễ.
Tin Mừng – Lc 6,6-11:
6 Một ngày sa-bát, Đức Giê-su vào hội đường và giảng dạy. Ở đó có một người bị khô bại tay phải.7 Các kinh sư và những người Pha-ri-sêu rình xem Đức Giê-su có chữa người ấy trong ngày sa-bát không, để tìm được cớ tố cáo Người.8 Nhưng Người biết họ đang suy nghĩ như thế, nên bảo người bại tay: “Anh trỗi dậy, ra đứng giữa đây!” Người ấy liền trỗi dậy và đứng đó.9 Đức Giê-su nói với họ: “Tôi xin hỏi các ông: ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay hủy diệt?”10 Người rảo mắt nhìn họ tất cả, rồi bảo người bại tay: “Anh giơ tay ra!” Anh ấy làm như vậy và tay anh liền trở lại bình thường.11 Nhưng họ thì giận điên lên, và bàn nhau xem có làm gì được Đức Giê-su không.
Suy Niệm:
Chúng ta không biết nhiều chi tiết về người đàn ông được Đức Giêsu chữa lành trong hội đường, chỉ biết là bàn tay phải của ông bị teo, không duỗi ra được (c. 6). Có lẽ nó bị co quắp vì các cơ không hoạt động bình thường. Như thế, sẽ rất khó chịu và bất lợi để sinh hoạt hàng ngày. Hơn nữa, đây lại là bàn tay phải, bàn tay chính để làm việc.
Người đàn ông có bàn tay thương tật đã đến hội đường vào ngày sabát. Ông đến để nghe giảng dạy và cầu nguyện như mọi người. Có vẻ ông chẳng mong gì, chẳng xin được Đức Giêsu chữa lành, dù tiếng tăm của Ngài lúc đó đã lan rộng nhiều nơi (Lc 5,15). Thật bất ngờ khi Ngài bảo ông: “Anh trỗi dậy, ra đứng giữa đây!” Ông chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra cho mình, nhưng đã vâng lời. Ông đứng ở ngay giữa cho mọi người thấy. Sau đó, Ngài bảo ông: “Anh giơ tay ra!” (c. 10). Một lần nữa, ông lại vâng lời. Ông làm điều mà có lẽ từ lâu ông không làm được. Duỗi bàn tay khô héo, co quắp này, để có thể cầm cái ly, cái chén. Ước mơ đơn giản ấy nào ngờ hôm nay được thực hiện. Ông đã duỗi bàn tay theo lời Đức Giêsu, và nó đã trở lại bình thường. Bàn tay như được sống lại, được phục hồi, mềm mại, dễ bảo. Cuộc đời ông từ nay sẽ tươi hơn, có ích hơn, ít phải nhờ vả hơn.
Đức Giêsu đã làm phép lạ này không phải vì được yêu cầu, nhưng như một câu trả lời cho các kinh sư và những người Pharisêu. Họ rình xem Ngài có chữa bệnh trong ngày sabát không, để tố cáo Ngài. Bởi lẽ theo họ, ngày sabát chỉ được chữa những bệnh nguy tử. Đức Giêsu đã vạch trần âm mưu này và công khai tỏ thái độ. Câu hỏi quen thuộc “Có được phép làm điều này vào ngày sabát không?” được thay bằng câu hỏi mới “Ngày sabát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay hủy diệt?” (c. 9).
Phép lạ sau đó của Đức Giêsu chính là câu trả lời (c. 10). Nhiều khi không làm một điều tốt, cũng bằng với việc làm một điều xấu, không cứu một người vào giây phút ấy, cũng bằng gián tiếp giết chết họ. Đức Giêsu đã không coi ngày sabát như ngày chỉ biết ngồi khoanh tay, nhưng như ngày để làm điều tốt, để cứu sự sống con người. Dù sao, Đức Giêsu đã không hề đụng đến người có bàn tay khô bại. Khó lòng bắt lỗi Ngài đã vi phạm ngày sabát, vì Ngài đã chữa cho ông chỉ bằng một lời nói mà thôi.
Các Kitô hữu không còn phải giữ ngày sabát nữa, nhưng giữ ngày Chúa Nhật. Đó là ngày để chúng ta làm điều tốt, để chăm lo cho sự sống. Chữa cho một bàn tay bị teo tóp được lành, việc này không nhỏ. Làm cho một con người có thể sống bằng đôi tay của mình, là chuyện lớn. Đức Giêsu đã phải trả giá cho việc chữa bệnh của mình. Chúng ta cũng phải trả giá khi dám bảo vệ một sự sống nhỏ nhoi. Chỉ mong bàn tay tôi không co lại, nhưng mở ra cho mọi người.
Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.