Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 10/10/2026


Thứ Bảy Tuần 27 Thường Niên

Bài Đọc 1Gl 3,22-29:


22 Thưa anh em, Kinh Thánh đã giam hãm mọi sự trong vòng tội lỗi, để nhờ lòng tin vào Đức Giê-su Ki-tô, điều Thiên Chúa đã hứa được ban cho các kẻ tin.

23 Trước khi đức tin đến, chúng ta bị Lề Luật giam giữ, cho tới khi đức tin được mặc khải.24 Như thế Lề Luật đã thành người quản giáo dẫn chúng ta tới Đức Ki-tô, để chúng ta được nên công chính nhờ đức tin.25 Nhưng khi đức tin đến, thì chúng ta không còn ở dưới quyền giám hộ nữa.26 Thật vậy, nhờ đức tin, tất cả anh em đều là con cái Thiên Chúa trong Đức Giê-su Ki-tô.27 Quả thế, bất cứ ai trong anh em được thanh tẩy để thuộc về Đức Ki-tô, đều mặc lấy Đức Ki-tô.28 Không còn chuyện phân biệt Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, đàn ông hay đàn bà; nhưng tất cả anh em chỉ là một trong Đức Ki-tô.29 Mà nếu anh em thuộc về Đức Ki-tô, thì anh em là dòng dõi ông Áp-ra-ham, những người thừa kế theo lời hứa.

Tin MừngLc 11,27-28:


27 Khi ấy, Đức Giê-su đang giảng dạy, thì giữa đám đông có một người phụ nữ lên tiếng thưa với Người: “Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!”28 Nhưng Người đáp lại: “Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa.”

Suy Niệm:


Thánh Luca hẳn đã dựa vào một nguồn tài liệu riêng để viết nên đoạn Tin Mừng rất ngắn này. Khung cảnh có vẻ diễn ra ở ngoài trời, có đám đông dân chúng. Đức Giêsu đang giảng dạy, còn dân chúng thì nghe. Bất ngờ có một phụ nữ cất cao giọng mà nói với Ngài rằng: “Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!”

Đây là một lời ca ngợi thân mẫu của Thầy Giêsu. Người phụ nữ chắc đã rất tâm đắc với những lời Thầy giảng, nên từ lòng ngưỡng mộ đối với Thầy, bà đã bật lên lời ngợi khen đối với người mẹ của Thầy. Lòng dạ của thân mẫu Thầy đã cưu mang Thầy chín tháng. Chín tháng đủ để một thai nhi cứng cáp mà nhìn thấy ánh mặt trời. Chín tháng ấp ủ, mẹ và con gần gũi nhau như là một. Không phải chỉ chín tháng cưu mang, mà còn ba năm bú mớm. Mẹ nuôi con bằng chính dòng sữa của mình, sự sống của mình. Để con được lớn lên, có thể đứng đây mà giảng thuyết. Rõ ràng thân xác mẹ là cái nôi ru cho con lớn lên. Mẹ vừa lo sinh, vừa lo dưỡng. Lời khen ngợi của người phụ nữ vang ra cả đám đông. Khen mẹ chính là khen con một cách gián tiếp. Phải là một người mẹ tuyệt vời mới sinh được một người con tuyệt vời đến thế! Maria có phúc vì Mẹ được chọn để sinh dưỡng Đấng Cứu Độ. Bà Êlisabét đã từng lớn tiếng kêu lên mối phúc này (Lc 1,42) : “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc.” Như thế Mẹ có phúc vì Con có phúc.

Đức Giêsu không phản đối hay phủ nhận câu nói của người phụ nữ đang đứng nghe giảng cùng với đám đông. Ngài chỉ muốn điều chỉnh cho hợp với bầu khí hiện tại, khi những người trong đám đông đang ở tư thế lắng nghe. “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa.” Một mối phúc mới tưởng như không liên hệ gì với mối phúc trước, kỳ thực đó là điều Mẹ Maria đã sống từ lâu. Ai lắng nghe tiếng Chúa bằng Mẹ? Ai giữ lời Chúa bằng Mẹ? Trước khi cưu mang Ngôi Lời nơi thân xác, Mẹ Maria đã đón lấy Lời Chúa vào cuộc đời mình.

Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.