Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 12/11/2026


Thứ Năm Tuần 32 Thường Niên

Thánh Josaphat, Giám Mục, Tử Đạo, lễ nhớ

Bài Đọc 1Plm 7-20:


7 Anh thân mến, tôi rất vui mừng và lấy làm an ủi, khi thấy đức bác ái của anh, bởi vì, thưa anh, anh đã làm cho lòng trí các người trong dân thánh được phấn khởi.

8 Vì thế, mặc dầu nhờ kết hợp với Đức Ki-tô, tôi có đủ mạnh dạn để truyền cho anh làm điều anh phải làm.9 Nhưng tôi thích kêu gọi lòng bác ái của anh hơn, để xin anh làm điều đó. Tôi, Phao-lô, một người đã già và hơn nữa, một người đang bị tù vì Đức Ki-tô Giê-su,10 tôi van xin anh cho đứa con của tôi, đứa con tôi đã sinh ra trong cảnh xiềng xích, đó là Ô-nê-xi-mô,11 kẻ xưa kia đối với anh là vô dụng, thì nay đã thành người hữu ích cho cả anh lẫn tôi,12 tôi xin gửi nó về cho anh; xin anh hãy đón nhận nó như người ruột thịt của tôi.13 Phần tôi, tôi cũng muốn giữ nó ở lại với tôi, để nó thay anh mà phục vụ tôi trong khi tôi bị xiềng xích vì Tin Mừng.14 Nhưng tôi chẳng muốn làm gì mà không có sự chấp thuận của anh, kẻo việc nghĩa anh làm có vẻ miễn cưỡng, chứ không phải tự nguyện.15 Nó đã xa anh một thời gian, có lẽ chính là để anh được lại nó vĩnh viễn,16 không phải được lại một người nô lệ, nhưng thay vì một người nô lệ, thì được một người anh em rất thân mến; đối với tôi đã vậy, phương chi đối với anh lại càng thân mến hơn biết mấy, cả về tình người cũng như về tình anh em trong Chúa.17 Vậy, nếu anh coi tôi là bạn đồng đạo, thì xin anh hãy đón nhận nó như đón nhận chính tôi.18 Nếu nó đã làm thiệt hại anh hoặc mắc nợ anh điều gì, thì xin để tôi nhận cả...19 Chính tôi, Phao-lô, tự tay viết điều này: tôi sẽ hoàn trả lại. Tôi khỏi cần nói với anh là anh còn mắc nợ tôi: món nợ đó là chính anh.20 Phải, thưa anh, xin anh cho tôi được hưởng niềm vui đó trong Chúa. Anh hãy làm cho lòng trí tôi được phấn khởi trong Đức Ki-tô.

Tin MừngLc 17,20-25:


20 Khi ấy, người Pha-ri-sêu hỏi Đức Giê-su bao giờ Triều Đại Thiên Chúa đến. Người trả lời: “Triều Đại Thiên Chúa không đến một cách hiển nhiên có thể quan sát được.21 Và người ta sẽ không nói: ‘Ở đây này!’ hay ‘Ở kia kìa!’, vì này Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông.”

22 Rồi Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Sẽ đến thời anh em mong ước được thấy một trong những ngày của Con Người thôi, mà cũng không được thấy.23 Người ta sẽ bảo anh em: ‘Người ở kia kìa!’ hay ‘Người ở đây này!’ Anh em đừng đi, đừng chạy theo.24 Vì ánh chớp chói lòa chiếu sáng từ phương trời này đến phương trời kia thế nào, thì Con Người cũng sẽ như vậy trong ngày của Người.25 Nhưng trước đó, Người phải chịu đau khổ nhiều và bị thế hệ này loại bỏ.”

Suy Niệm:


Từ sau khi dân Ítraen định cư ở đất Canaan, Thiên Chúa được họ coi như một vị Vua cai trị mọi dân tộc. Đặc biệt, Ngài là Vua ngự giữa dân Ítraen để lãnh đạo và chăm sóc họ. Các vị vua trần thế đã xuất hiện trong dòng lịch sử của Ítraen như những người phục vụ cho Đức Vua, cho Nước Thiên Chúa. Tiếc thay, có những vị vua đã không làm tròn sứ mạng. Trải qua bao triều đại, bao thịnh suy của đất nước, từ sau khi lưu đày trở về, dân chúng chỉ còn biết chờ một Đấng Mêsia. Họ tin Đấng ấy sẽ khai mở Nước Thiên Chúa.

“Nước Thiên Chúa đang ở giữa các ông” (c. 21). Đức Giêsu đã nói với những người Pharisêu như vậy, khi họ hỏi Ngài khi nào Nước Thiên Chúa đến. Nước ấy không đến một cách tỏ lộ ở đây hay ở kia để kiểm tra (c. 20). Người Pharisêu không nhận ra Nước ấy đang ở giữa họ. Chỉ ai biết nhìn mới nhận ra Nước ấy đang hiện diện và hoạt động nơi lời giảng và các phép lạ của Đức Giêsu. Khi bệnh được khỏi, khi quỷ bị trừ, khi tội được tha, khi con người biết hoán cải để sống những đòi hỏi của Đức Giêsu, khi ấy, Nước Thiên Chúa có mặt và tăng trưởng.

Đức Giêsu đã khai mở Nước Thiên Chúa và Nước đó vẫn lớn lên từ từ qua dòng thời gian. Như hạt giống được gieo trong đất, đêm hay ngày cũng vẫn lớn lên, như chút men làm dậy khối bột, như hạt cải thành cây cao rợp bóng, Nước Thiên Chúa cũng cần thời gian để đạt đến chỗ viên mãn. Hai ngàn năm trôi qua, Nước Thiên Chúa đã lớn lên về mọi mặt, nhưng Kitô hữu chúng ta vẫn thấy còn nhiều điều phải làm để Nước đó được nhìn nhận bởi gần 7 tỷ người trên trái đất. Ngày nào thế giới còn chiến tranh, bạo động, áp bức, bất công, ngày nào nhân loại còn bệnh tật, đói nghèo, con người còn nô lệ cho vật chất, ngày ấy, Nước Thiên Chúa chưa ngự trị trên địa cầu. Nơi nào công lý và hòa bình, khoan dung và nhân hậu chi phối trái tim và cách hành xử giữa người với người, nơi đó Nước Thiên Chúa đã đến gần hơn.

Chúng ta không chỉ cầu xin cho Nước Cha trị đến (Mt 6,10), nhưng chúng ta biết mình được mời gọi để xây dựng Nước đó trên trần gian. Để chuẩn bị cho Ngày Chúa Giêsu trở lại trong vinh quang, chúng ta còn bộn bề công việc phải làm. Ngài phải có chỗ trong lòng dân tộc, giữa thế kỷ XXI. Nhưng trước hết, Ngài phải có chỗ trong lòng chúng ta. Xin được đón lấy Nước Thiên Chúa như trẻ thơ, như người nghèo tay trắng. Xin được quảng đại bán tất cả để mua viên ngọc quý là Nước Trời. Xin được chia sẻ cho Giêsu nơi những người anh em bé nhỏ nhất. Vì Nước Thiên Chúa là một tiệc vui quy tụ mọi người từ bốn phương, xin được mở rộng vòng tay từ bây giờ để ôm lấy cả thế giới.

Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.