Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 13/12/2026


Chúa Nhật 3 Mùa Vọng

Bài Đọc 1Is 61,1-2a.10-11:


1 Thần khí của Đức Chúa là Chúa Thượng ngự trên tôi,
vì Đức Chúa đã xức dầu tấn phong tôi,
sai đi báo tin mừng cho kẻ nghèo hèn,
băng bó những tấm lòng tan nát,
công bố lệnh ân xá cho kẻ bị giam cầm,
ngày phóng thích cho những tù nhân,
2a công bố một năm hồng ân của Đức Chúa,
một ngày báo phục của Thiên Chúa chúng ta.
10 Tôi mừng rỡ muôn phần nhờ Đức Chúa,
nhờ Thiên Chúa tôi thờ, tôi hớn hở biết bao!
Vì Người mặc cho tôi hồng ân cứu độ,
choàng cho tôi đức chính trực công minh,
như chú rể chỉnh tề khăn áo,
tựa cô dâu lộng lẫy điểm trang.
11 Như đất đai làm đâm chồi nẩy lộc,
như vườn tược cho nở hạt sinh mầm,
Đức Chúa là Chúa Thượng cũng sẽ làm trổ hoa công chính,
làm trổi vang lời ca ngợi trước mặt muôn dân.

Bài Đọc 21 Tx 5,16-24:


16 Thưa anh em, anh em hãy vui mừng luôn mãi17 và cầu nguyện không ngừng.18 Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Ki-tô Giê-su.

19 Anh em đừng dập tắt Thần Khí.20 Chớ khinh thường ơn nói tiên tri.21 Hãy cân nhắc mọi sự: điều gì tốt thì giữ;22 còn điều xấu dưới bất cứ hình thức nào thì lánh cho xa.

23 Nguyện chính Thiên Chúa là nguồn mạch bình an, thánh hóa toàn diện con người anh em, để thần trí, tâm hồn và thân xác anh em, được gìn giữ vẹn toàn, không gì đáng trách, trong ngày Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, quang lâm.24 Đấng kêu gọi anh em là Đấng trung thành: Người sẽ thực hiện điều đó.

Tin MừngGa 1,6-8.19-28:


6 Có một người được Thiên Chúa sai đến,
tên là Gio-an.
7 Ông đến để làm chứng, và làm chứng về ánh sáng,
để mọi người nhờ ông mà tin.
8 Ông không phải là ánh sáng,
nhưng ông đến để làm chứng về ánh sáng.

19 Và đây là lời chứng của ông Gio-an, khi người Do-thái từ Giê-ru-sa-lem cử một số tư tế và mấy thầy Lê-vi đến hỏi ông: “Ông là ai?”20 Ông tuyên bố thẳng thắn, ông tuyên bố rằng: “Tôi không phải là Đấng Ki-tô.”21 Họ lại hỏi ông: “Vậy thì thế nào? Ông có phải là ông Ê-li-a không?” Ông nói: “Không phải.” - “Ông có phải là vị ngôn sứ chăng?” Ông đáp: “Không.”22 Họ liền nói với ông: “Thế ông là ai, để chúng tôi còn trả lời cho những người đã cử chúng tôi đến? Ông nói gì về chính ông?”23 Ông nói: “Tôi là tiếng người hô trong hoang địa: Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi, như ngôn sứ I-sai-a đã nói.”24 Trong nhóm được cử đi, có mấy người thuộc phái Pha-ri-sêu.25 Họ hỏi ông: “Vậy tại sao ông làm phép rửa, nếu ông không phải là Đấng Ki-tô, cũng không phải là ông Ê-li-a hay vị ngôn sứ?”26 Ông Gio-an trả lời: “Tôi đây làm phép rửa trong nước. Nhưng có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết.27 Người sẽ đến sau tôi và tôi không đáng cởi quai dép cho Người.”28 Các việc đó đã xảy ra tại Bê-ta-ni-a, bên kia sông Gio-đan, nơi ông Gio-an làm phép rửa.

Suy Niệm:


Trong bài Tin Mừng hôm nay, cụm từ “làm chứng” được dùng đến bốn lần. Lẽ sống của Gioan là làm chứng. Ông được Thiên Chúa sai đến để làm chứng (Ga 1,6-7). Cả câu chuyện xảy ra ở Bêtania, bên kia sông Giođan, cũng là một lời chứng hùng hồn của ông (c. 19). Gioan không làm chứng cho mình hay về mình, bởi lẽ ông không phải là Ánh Sáng. Ông chỉ là ngọn đèn (x. Ga 5,35) giúp mọi người tin vào Ánh Sáng thật là Ðức Kitô.

Sau khi nhiều người tuôn đến chịu phép rửa, tiếng tăm của Gioan trở nên lừng lẫy. Các nhà lãnh đạo Do Thái giáo cử một phái đoàn đến tìm hiểu hay điều tra về con người ông. Khi được hỏi lần thứ nhất: Ông là ai? (Ga 1,19), Gioan đã đưa ra ba câu trả lời phủ định: “Tôi không phải là Ðức Kitô” – “Không phải” – “Không”. Những tiếng “không” dứt khoát và trung thực. Ông không nhận những danh hiệu người ta nghĩ về ông. Ông chẳng phải là Đức Kitô hay một Êlia tái giáng, cũng chẳng phải là một vị Ngôn Sứ phi thường như Môsê. Gioan chỉ sợ người ta đánh giá quá cao về mình, khiến Ðấng ông giới thiệu bị che khuất. Lần thứ hai được hỏi: Ông là ai? Gioan đã định nghĩa mình là một tiếng hô trong hoang địa, là lời mời gọi con người sửa đường cho Ðức Kitô. Ông biết rõ mình là người đến trước, nhưng vị đến sau lại có trước ông và trổi vượt hơn ông ngàn trùng (Ga 1,30). Gioan Tẩy giả là tiếng hô trong thời gian, còn Đức Kitô Giêsu là Lời vĩnh cửu. Tiếng vang lên để giới thiệu Lời. Khi tiếng tắt đi thì Lời còn ở lại.

Gioan tự xóa mình trước Ðức Kitô. Ông chẳng sợ mất uy tín trước bao người ngưỡng mộ. Ông nhìn nhận phép rửa của ông chỉ nhằm chuẩn bị cho một phép rửa lớn hơn trong Thánh Thần. Gioan không ngại giới thiệu môn đệ mình theo Ðức Giêsu, và sau này, ông bình an khi người ta đổ xô đến với Ngài để chịu phép rửa (x. Ga 1,36; 3,26). Có ai siêu thoát được như Gioan? Ông từ bỏ trong niềm vui hồn nhiên. Ông hạnh phúc vì mình đã hoàn thành sứ mạng. “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi” (Ga 3,30). Sự khiêm hạ làm cho lời chứng của Gioan đáng tin hơn.

“Có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết.” Chính Gioan cũng không biết Đức Giêsu (Ga 1,31.33). Chỉ khi ông làm phép rửa cho Ngài ở sông Giođan, chỉ khi ông thấy Thần Khí ngự xuống và ở lại trên Ngài, ông mới nhận ra Đấng sẽ làm phép rửa trong Thánh Thần. Gioan đã có kinh nghiệm gặp gỡ Đấng trổi vượt hơn ông. Ông đã thấy và đã giới thiệu cho dân Ítraen (Ga 1,29): “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian”. Ông đã thấy và đã làm chứng cho cả thế giới: Đức Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa (Ga 1,34).

Ðấng Cứu Ðộ đã đến với loài người từ hơn 2000 năm, vậy mà Ðức Giêsu vẫn còn xa lạ với nhiều người. Mỗi người chúng ta phải là những Gioan Tẩy giả, dám cất tiếng hô to giữa hoang địa của thế giới hôm nay, dám làm chứng về Đấng mình đã biết, đã thấy, đã tin. Chỉ mong đời sống của chúng ta là một lời làm chứng, vì chúng ta đã dám xóa mình để Đức Kitô được lớn lên.

Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.