Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 16/08/2026
Bài Đọc 1 – Is 56,1.6-7:
1 Đức Chúa phán như sau: Hãy tuân giữ điều chính trực,
thực hành điều công minh, vì ơn cứu độ của Ta đã gần tới,
và đức công chính của Ta sắp được biểu lộ.
6 Người ngoại bang nào gắn bó cùng Đức Chúa
để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh,
cùng trở nên tôi tớ của Người,
hết những ai giữ ngày sa-bát mà không vi phạm,
cùng những ai tuân thủ giao ước của Ta,
7 đều được Ta dẫn lên núi thánh
và cho hoan hỷ nơi nhà cầu nguyện của Ta.
Trên bàn thờ của Ta, Ta sẽ ưng nhận
những lễ toàn thiêu và hy lễ chúng dâng,
vì nhà của Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân.
Bài Đọc 2 – Rm 11,13-15.29-32:
13 Thưa anh em, tôi xin ngỏ lời với anh em là những người gốc dân ngoại. Với tư cách là Tông Đồ các dân ngoại, tôi coi trọng chức vụ của tôi,14 mong sao nhờ vậy mà tôi làm cho anh em đồng bào tôi phải ganh tị, và tôi cứu được một số anh em đó.15 Thật vậy, nếu vì họ bị gạt ra một bên mà thế giới được hòa giải với Thiên Chúa, thì việc họ được thâu nhận lại là gì, nếu không phải là từ cõi chết bước vào cõi sống?
29 Quả thế, khi Thiên Chúa đã ban ơn và kêu gọi, thì Người không hề đổi ý.
30 Thật vậy, trước kia anh em đã không vâng phục Thiên Chúa, nhưng nay anh em đã được thương xót, vì con dân Ít-ra-en không vâng phục;31 họ cũng thế: nay họ không vâng phục Thiên Chúa, vì Người thương xót anh em, nhưng đó là để chính họ cũng được thương xót.32 Quả thế, Thiên Chúa đã giam hãm mọi người trong tội không vâng phục, để thương xót mọi người.
Tin Mừng – Mt 15,21-28:
21 Khi ấy, Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn,22 thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở vùng ấy đi ra, kêu lên rằng: “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!”23 Nhưng Người không đáp lại một lời.
Các môn đệ lại gần xin với Người rằng: “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi!”24 Người đáp: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi.”25 Nhưng bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!”26 Người đáp: “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.”27 Bà ấy nói: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.”28 Bấy giờ Đức Giê-su đáp: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy.” Từ giờ đó, con gái bà được khỏi bệnh.
Suy Niệm:
Người phụ nữ dân ngoại trong bài Tin Mừng hôm nay là mẫu mực của những ai cầu xin. Bà là một người mẹ có một cô con gái bị quỷ ám. Quỷ hành hạ cô này một cách khủng khiếp khiến trái tim của người mẹ nhói đau, nhưng bất lực. Chúng ta không rõ tại sao bà quen biết Đức Giêsu và tin Ngài là Đấng Mêsia, Đấng có quyền năng trừ quỷ. Khi thấy Đức Giêsu, bà mừng quá, chỉ la thật to để được Ngài chú ý. “Xin dủ lòng thương tôi!” Bà xin Ngài thương xót một người mẹ đang đau khổ vì con. Đức Giêsu xem ra không màng đến tiếng kêu của bà. Ngài thinh lặng, chẳng nói một lời đáp lại.
Nhưng còn hy vọng, bà cứ lẽo đẽo đi theo Đức Giêsu và các môn đệ, vừa đi vừa kêu to, nài nẵng, kể lể, than van thống thiết. Các môn đệ không thể chịu được tiếng kêu này nên xin Thầy mau đáp ứng yêu cầu của bà để họ được yên. Thầy Giêsu đã thẳng thắn từ chối. Ngài cho biết hiện nay Chúa Cha chỉ sai Ngài đến với dân Ítraen thôi. Bây giờ chưa phải là lúc để đến với dân ngoại. Cần phải ưu tiên cho người Do Thái trước đã. Chính Ngài đã từng nhắc nhở các môn đệ như vậy (Mt 10,5-6).
Câu trả lời của Thầy Giêsu như đặt một dấu chấm hết. Các môn đệ hiểu là họ không thể làm Thầy đổi ý, vì Thầy chỉ làm điều Thầy tin là ý muốn của Cha. Nhưng người phụ nữ vẫn chưa mất niềm hy vọng. Bà không đi phía sau mà kêu nữa, nhưng đến ngay trước Đức Giêsu và quỳ gối trước mặt Ngài. Cuộc đối thoại thật sự bắt đầu khi bà có thể nhìn thẳng vào Ngài và nói với Ngài một câu ngắn gọn: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!”
Câu trả lời của Thầy Giêsu như dập tắt mọi hy vọng còn lại. Một câu từ chối lạnh lùng, dứt khoát và có thể gây tổn thương: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.” Phúc lành dành cho dân Ítraen, Ngài không muốn chia sẻ cho dân ngoại. Nghe câu này, người phụ nữ có thể nổi nóng và căm giận bỏ đi. Nhưng lạ thay, bà lại thấy mở ra một lối thoát. Bà khiêm tốn nhận mình chỉ là chó con, quanh quẩn dưới gầm bàn, còn người Do Thái là con cái trong nhà, được ngồi nơi bàn của chủ. Chó con đâu dám đòi ăn bánh của con cái, nhưng ai cấm chó con được hưởng những vụn bánh rơi xuống từ bàn? Người phụ nữ khiêm tốn cũng chỉ dám xin vụn bánh thôi. Bà chỉ cần chút vụn bánh cho cô con gái yêu quý.
Lòng Đức Giêsu tan chảy khi nghe câu nói của bà. Ta có thể nói dường như Ngài chịu thua sự kiên trì của bà, dù bao lần bị Ngài thẳng thừng từ chối. Ngài nể phục sự khiêm tốn của bà, khi có vẻ bà bị coi khinh. Ngài quý niềm hy vọng của bà, khi mọi sự dường như sụp đổ. Ngài ngỡ ngàng trước lòng tin lớn của bà, lòng tin khiến Ngài đổi ý, vì qua đó, Ngài nghe đượi lời mời gọi của Cha. Cha vẫn nói với Con qua những biến cố đời thường, qua môi miệng những người nghèo hèn bé nhỏ. Đối với Con, tiếng của Cha vẫn luôn luôn mới mỗi ngày.
“Bà muốn sao thì sẽ được vậy. Từ giờ đó, con gái bà được khỏi.” Như thế, Đức Giêsu đã nhận lời bà, đã thương xót và cứu giúp bà. Ngài hiểu phía sau lòng tin khiêm hạ và kiên trì của bà là cả một tình yêu bao la của tấm lòng người mẹ. Chỉ ai yêu mới dám đi tới cùng. Bây giờ bà đã được ăn bánh chứ không chỉ ăn vụn bánh thôi. Bây giờ, dân ngoại chúng ta đã được ngồi vào bàn tiệc thánh rồi. Chỉ mong chúng ta được ngồi ăn trong bàn tiệc thiên quốc vào ngày cánh chung, cùng với muôn người trong khắp cả thiên hạ.
Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.