Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 19/06/2026


Thứ Sáu Tuần 11 Thường Niên

Thánh Romuald, Viện Phụ

Bài Đọc 12 V 11,1-4.9-18.20:


1 Ngày ấy, bà A-than-gia, thân mẫu vua A-khát-gia-hu, thấy con mình đã chết, thì đứng lên tiêu diệt tất cả hoàng tộc.2 Nhưng bà Giơ-hô-se-va, ái nữ vua Giô-ram và là chị của vua A-khát-gia-hu, đã ẵm Giô-át, con vua A-khát-gia-hu, lén đưa cậu ra khỏi số các hoàng tử sẽ bị sát hại, giấu trong phòng ngủ cùng với người vú nuôi. Như thế, người ta đã giấu được cậu bé khuất mắt bà A-than-gia, và cậu không bị giết.3 Cậu Giô-át ở lại với bà Giơ-hô-se-va trong Nhà Đức Chúa, lẩn trốn ở đó sáu năm, suốt thời bà A-than-gia cai trị xứ sở.

4 Năm thứ bảy, ông Giơ-hô-gia-đa sai người đi mời các vị chỉ huy một trăm quân thuộc đạo binh Ca-ri và thuộc đoàn thị vệ. Ông cho họ vào trong Nhà Đức Chúa với ông. Ông kết ước với họ, bắt họ tuyên thệ trong Nhà Đức Chúa, và cho họ được thấy hoàng tử.

9 Các vị chỉ huy một trăm quân làm đúng mọi điều tư tế Giơ-hô-gia đã truyền. Mỗi vị chỉ huy đem theo người của họ, những người đang phiên trực ngày sa-bát, cùng với những người hết phiên trực ngày sa-bát. Họ đến với tư tế Giơ-hô-gia-đa.10 Tư tế trao cho các vị chỉ huy trăm quân, giáo và thuẫn của vua Đa-vít để trong Nhà Đức Chúa.11 Các thị vệ ai nấy đều cầm khí giới trong tay, đứng dàn từ phía nam đến phía bắc Nhà Đức Chúa, trước bàn thờ và trước Nhà Đức Chúa cốt để bao quanh vua.12 Ông Giơ-hô-gia-đa rước hoàng tử ra, đội vương miện và trao cuộn Chứng Ước. Người ta phong vương và xức dầu cho hoàng tử, rồi vỗ tay hô lên: “Vạn tuế đức vua!”

13 Khi bà A-than-gia nghe tiếng dân chúng la, bà đi về phía họ đang ở trong Nhà Đức Chúa.14 Bà nhìn lên, thì kìa vua đứng trên bệ cao theo nghi lễ vẫn thường cử hành, các vị chỉ huy và các người thổi kèn ở bên cạnh vua. Toàn dân trong xứ hân hoan reo hò giữa tiếng kèn trỗi vang. Bà A-than-gia liền xé áo mình ra và kêu lên: “Phản loạn! Phản loạn!”15 Tư tế Giơ-hô-gia-đa truyền lệnh cho các vị chỉ huy một trăm quân đứng đầu toán binh, ông bảo họ: “Lôi nó ra khỏi hàng quân! Ai theo nó, thì lấy gươm chém chết!” Quả thật, tư tế đã từng nói: “Nó không được chết trong Nhà Đức Chúa!”16 Họ liền túm lấy bà. Và khi bà đi qua lối Cửa Ngựa để tới đền vua; thì họ giết bà ở đó.

17 Ông Giơ-hô-gia-đa lập giao ước giữa Đức Chúa, vua và dân, nhờ đó dân trở thành dân của Đức Chúa. Ông cũng lập giao ước giữa vua và dân.18 Toàn dân trong xứ kéo tới phá hủy đền Ba-an, rồi đập nát các bàn thờ và tượng thần. Còn Mát-tan, tư tế của thần Ba-an, thì họ giết ngay trước các bàn thờ.

Tư tế Giô-hô-gia-đa đặt những trạm canh để giữ Nhà Đức Chúa.20 Toàn dân trong xứ thì vui mừng, còn thành vẫn không động tĩnh. Về phần bà A-than-gia, họ đã lấy gươm giết chết trong đền vua.

Tin MừngMt 6,19-23:


19 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi.20 Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi.21 Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.

22 “Đèn của thân thể là con mắt. Vậy nếu mắt anh tốt, thì toàn thân anh sẽ sáng.23 Còn nếu mắt anh xấu, thì toàn thân anh sẽ tối. Vậy nếu ánh sáng nơi anh lại thành bóng tối, thì tối biết chừng nào!”

Suy Niệm:


Cuộc sống con người ở đời thật mong manh và bấp bênh. Vì thế, con người muốn tìm cho mình một cái gì đó chắc chắn. Của cải vật chất hứa hẹn cho con người một chỗ dựa an toàn. Càng có nhiều của cải thì càng vững: nhiều người đã thành thật tin như vậy, nên đã suốt đời lo tích trữ một kho tàng trên trần gian.

Thầy Giêsu không tin như thế. Đối với Thầy, kho tàng dưới đất cũng mong manh và bấp bênh. Thời xưa, mối mọt là kẻ thù đáng sợ của nhiều thứ tài sản (G 4,19). Nhà cửa, đồ đạc đều có thể làm mồi cho chúng. Thật ra, vật chất tự nó đã mang mầm mống hư hoại rồi. Hơn nữa, sự đe dọa không chỉ đến từ bên trong. Kẻ trộm là mối nguy hiểm có thực đối với những căn nhà thời ấy. Hắn có thể đào ngạch, khoét vách làm bằng bùn, để lấy đi những của cải thường được chôn giấu dưới đất (c. 19). Kho tàng dưới đất quả là không bền.

Thầy Giêsu đề nghị chúng ta tích trữ một cách khôn ngoan hơn, tích trữ một kho tàng mà mối mọt không đục khoét được và kẻ trộm không sao ăn cắp được. Đó là thứ kho tàng trên trời được tích trữ qua bao việc lành, những việc ta làm theo ý Thiên Chúa. Có một sự khác biệt lớn giữa kho tàng trên trời và kho tàng dưới đất. Tích trữ kho tàng dưới đất khiến ta cậy dựa vào của cải đời này. Tích trữ kho tàng trên trời đòi ta hoàn toàn cậy dựa vào Thiên Chúa. Kho tàng ở đâu thì tim anh ở đó (c. 21). Kho tàng trên trời sẽ nâng tim anh lên trời cao. Kho tàng dưới đất sẽ kéo tim anh xuống đất thấp. Trái tim là chỗ sâu thẳm nơi tâm linh con người. Chính vì thế, thi thoảng cần kiểm tra xem tim mình đang ở đâu, kho tàng nào đang khiến mình gắn bó. Chúng ta phải ngừng theo đuổi những kho tàng mau qua, để gắn bó với những giá trị thực sự bền vững.

Con người thời nay cũng phải sống trong sự bấp bênh triền miên. Càng tiến bộ kỹ thuật lại càng có nhiều bất ổn, bất trắc, nên đời sống vẫn không vì thế mà được thư thái bình an. Nhiều người đã cảm được sự phù du của vật chất và tiếng tăm. Tiền bạc và quyền lực như nước trôi qua kẽ tay, chẳng ai nắm được. Thầy Giêsu mời chúng ta đổi mới cái nhìn. Đừng nhìn bằng mắt xấu, nghĩa là bằng cặp mắt thèm muốn, tham lam. Hãy nhìn bằng mắt tốt, nghĩa là bằng cặp mắt siêu thoát, quảng đại. Cái nhìn bằng mắt tốt sẽ đem lại ánh sáng cho toàn thân (c. 22). Cái nhìn bằng mắt xấu sẽ gây ra bóng tối kinh khủng (c. 23). Con mắt là ngọn đèn cho thân thể. Ước gì con mắt tôi biết thấy Chúa là kho tàng đích thực của mình.

Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.