Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 23/06/2026


Thứ Ba Tuần 12 Thường Niên

Bài Đọc 12 V 19,9b-11.14-21.31-35a.36:


9b Thời đó, Xan-khê-ríp, vua Át-sua lại sai sứ giả đến với vua Khít-ki-gia, vua bảo họ:10 “Các ngươi sẽ nói với Khít-ki-gia, vua Giu-đa, thế này: Đừng để Thiên Chúa của ông là Đấng ông tin tưởng, lừa dối ông rằng: Giê-ru-sa-lem sẽ không bị nộp vào tay vua Át-sua.11 Này, ông thừa biết các vua Át-sua đã xử thế nào với tất cả các nước: Các vị ấy đã tru hiến chúng; còn ông, ông thoát sao được!”

14 Vua Khít-ki-gia cầm lấy thư chính tay các sứ giả trao cho mà đọc, rồi lên Nhà Đức Chúa, mở thư ra trước nhan Đức Chúa.15 Vua cầu nguyện trước nhan Đức Chúa rằng: “Lạy Đức Chúa, Thiên Chúa Ít-ra-en, Đấng ngự trên các Kê-ru-bim, chính Ngài, và chỉ mình Ngài mới là Thiên Chúa thống trị mọi vương quốc trần gian. Chính Ngài đã làm nên trời đất.16 Lạy Đức Chúa, xin lắng tai nghe, lạy Đức Chúa, xin đưa mắt nhìn. Xin nghe rõ những lời Xan-khê-ríp là kẻ đã sai người đến thóa mạ Thiên Chúa hằng sống.17 Quả thật, lạy Đức Chúa, các vua Át-sua đã tàn phá các dân và xứ sở của họ,18 quăng các tượng thần của họ vào lửa, vì chúng không phải là thần, mà chỉ là tác phẩm bằng gỗ đá do tay người phàm làm ra, cho nên các vua ấy đã phá hủy được.19 Nhưng giờ đây, lạy Đức Chúa, Thiên Chúa chúng con, xin đoái thương cứu chúng con khỏi tay vua ấy, để mọi vương quốc trần gian nhận biết rằng chính Ngài, và chỉ một mình Ngài mới là Thiên Chúa, lạy Đức Chúa!”

20 Ông I-sai-a con ông A-mốc, sai người đến tâu vua Khít-ki-gia rằng: “Đức Chúa, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán thế này: Ta đã nghe lời ngươi cầu nguyện về vụ Xan-khê-ríp, vua Át-sua.21 Đây lời Đức Chúa kết tội nó:

Trinh nữ, cô gái Xi-on khinh dể, nhạo báng ngươi;
sau lưng ngươi, cô gái Giê-ru-sa-lem lắc đầu!
31 Vì từ Giê-ru-sa-lem, sẽ nảy sinh số còn sót lại,
và từ núi Xi-on, sẽ xuất hiện những người thoát chết.
Vì yêu thương cuồng nhiệt, Đức Chúa sẽ thực hiện điều đó.
32 Về vua Át-sua Đức Chúa phán như sau:
Nó sẽ không vào được thành này,
không bắn được mũi tên tới đó,
không núp sau thuẫn mà xông lên,
cũng chẳng đắp ụ để công phá.
33 Nó sẽ phải quay về, theo chính con đường nó đã đến,
chứ thành này thì nó không vào được.
Sấm ngôn của Đức Chúa.
34 Vì Ta và vì Đa-vít, tôi tớ của Ta
chính Ta sẽ che chở và sẽ cứu thành này.”

35a Chính đêm ấy, thiên sứ của Đức Chúa ra đánh chết một trăm tám mươi lăm ngàn người trong trại quân Át-sua.

36 Vua Át-sua là Xan-khê-ríp nhổ trại và lên đường. Ông rút về Ni-ni-vê và ở lại đó.

Tin MừngMt 7,6.12-14:


6 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Của thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em.

12 “Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta, vì Luật Mô-sê và lời các ngôn sứ là thế đó.

13 “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó.14 Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy.”

Suy Niệm:


Bài Tin Mừng hôm nay gồm những câu rời rạc. Câu đầu tiên là một câu khó hiểu đối với chúng ta ngày nay (c. 6), tuy có thể rất dễ hiểu đối với những người trực tiếp nghe Đức Giêsu. “Của thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai chớ liệng cho heo...” Heo là con vật nhơ uế, chó thường được dùng để chỉ dân ngoại. Vào khoảng đầu thế kỷ thứ hai, sách Điđakê coi của thánh ở đây là Mình Thánh Chúa, từ đó xác định rằng chỉ các tín hữu mới được rước lễ (9,5). Tuy nhiên, có thể hiểu của thánh hay ngọc trai là Tin Mừng Nước Trời. Tin Mừng này có thể được đón nhận hay bị từ chối một cách thô bạo. Không hẳn chỉ dân ngoại mới có người từ chối và chà đạp viên ngọc quý, cả người Do Thái cũng có kẻ bách hại những ai rao giảng (Mt 10,17). Thái độ của người môn đệ là không dừng lại, nản lòng khi bị chối từ, nhưng tiếp tục mang sứ điệp ấy đến cho người khác.

Câu 12 thường được coi là khuôn vàng thước ngọc. Nó xuất hiện trong nhiều tôn giáo và văn hóa từ xưa. “Làm cho người khác mọi điều mình muốn họ làm cho mình.” Đây là một thái độ tích cực đòi chúng ta một chút tưởng tượng. Tôi thử nghĩ xem mình muốn gì nơi người khác. Cảm thông, bao dung, yêu mến, kính nể, trung thành, nâng đỡ,... Rồi tôi tìm cách trao cho họ những điều tốt lành mà tôi ước mong, vì giữa con người với nhau, vẫn có chung những khát vọng. Trong một thế giới mà người ta chỉ tìm làm điều tốt cho nhau, thì thế giới đó là địa đàng, nơi sự dữ không còn đất đứng. Như thế, người Kitô hữu không chỉ yêu anh chị em trong cộng đoàn, yêu người thân cận như chính mình (Mt 22,39), mà còn yêu mọi người đau khổ cơ nhỡ (Mt 25,31-46), thậm chí yêu cả kẻ thù (Mt 5,44). Cộng đoàn Kitô hữu là cộng đoàn yêu bằng hành động tích cực: “chính anh em hãy làm cho người ta” (c. 12). Người ta ở đây là mọi người, vượt qua mọi thứ biên giới.

Con đường mà Đức Giêsu đã đi là con đường hẹp, khó đi. Nó hẹp vì nó là con đường tình yêu, mà yêu thì không dễ. Ít ai tìm thấy con đường này, mà cũng ít người muốn đi (c. 14). Chúng ta được mời chọn đi con đường Giêsu, con đường tình yêu đòi hy sinh mạng sống, con đường đòi ra khỏi mình để sống cho và sống với tha nhân. Và chúng ta tin mình sẽ gặp được hạnh phúc.

Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.