Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 24/09/2026


Thứ Năm Tuần 25 Thường Niên

Bài Đọc 1Gv 1,2-11:


2 Ông Cô-he-lét nói: “Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân.3 Lợi lộc gì đâu khi con người phải chịu đựng bao gian lao vất vả dưới ánh nắng mặt trời?4 Thế hệ này đi, thế hệ kia đến, nhưng trái đất mãi mãi trường tồn.5 Mặt trời mọc rồi lặn; mặt trời vội vã ngả xuống nơi nó đã mọc lên.6 Gió thổi xuống phía nam, rồi xoay về phía bắc: gió xoay lui xoay tới rồi gió đi; gió trở qua trở lại lòng vòng.7 Mọi khúc sông đều xuôi ra biển, nhưng biển cũng chẳng đầy. Sông chảy tới đâu thì từ đó sông lại tiếp tục.8 Chuyện gì cũng nhàm chán, chẳng thể nói gì hơn. Mắt có nhìn bao nhiêu cũng chẳng thấy gì lạ, tai có nghe đến mấy cũng chẳng thấy gì mới.

9 Điều đã có, rồi ra sẽ có, chuyện đã làm, rồi lại sẽ làm ra:
dưới ánh mặt trời, nào có chi mới lạ?

10 “Nếu có điều gì đáng cho người ta nói: ‘Coi đây, cái mới đây này!’, thì điều ấy đã có trước chúng ta từ bao thế hệ rồi.11 Chẳng ai còn nhớ đến người xưa, và đối với những người đến sau thì cũng thế; các thế hệ mai sau sẽ chẳng còn nhớ đến họ.”

Tin MừngLc 9,7-9:


7 Khi ấy, tiểu vương Hê-rô-đê nghe biết tất cả những gì đã xảy ra, thì phân vân lắm. Thật vậy, có kẻ nói: “Đó là ông Gio-an từ cõi chết trỗi dậy.”8 Kẻ khác nói: “Ông Ê-li-a xuất hiện đấy!” Kẻ khác nữa lại nói: “Đó là một ngôn sứ thời xưa sống lại.”9 Còn vua Hê-rô-đê thì nói: “Ông Gio-an, chính ta đã chém đầu rồi! Vậy thì ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế?” Rồi vua tìm cách gặp Đức Giê-su.

Suy Niệm:


Đức Giêsu với các môn đệ của Ngài đã nổi tiếng ở vùng Galilê, qua các hoạt động rao giảng và chữa bệnh. Tiếng đồn về Ngài ngày càng lan rộng (Lc 5,15). Điều đó hẳn đã đến tai của Hêrôđê (c. 7), vị tiểu vương cai quản vùng Galilê trong hơn bốn mươi năm (Lc 3,1). Hêrôđê bối rối và lúng túng trước những tin mình nhận được. Ông đã cho chém đầu Gioan Tẩy giả, kẻ được coi là ngôn sứ (c. 9). Bây giờ lại nổi lên một người khác tên là Giêsu.

Người ta đồn đại nhiều về nhân vật Giêsu này. Có một số người nói ông này là Gioan bị chém đầu nay sống lại. Có những người khác nói đó là ông Êlia tái giáng sau khi đã được đưa về trời trong cơn gió lốc (2 V 2,11). Cũng có những kẻ nói Giêsu là một ngôn sứ nào đó thời xưa sống lại. Quả thật, nhìn việc làm, lời giảng và lối sống của Giêsu, người ta dễ thấy Ngài là một ngôn sứ (x. Lc 7,16-17). Hơn nữa, chính Đức Giêsu cũng nhận mình là ngôn sứ (Lc 4,24; 13,33).

“Ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế?” Hêrôđê tò mò muốn biết Ngài là ai. Ông không tin Đức Giêsu là Gioan bị chém đầu, nay sống lại. Và ông tìm cách gặp mặt Ngài (c. 9). Hêrôđê đã được gặp Đức Giêsu trong cuộc Khổ Nạn (Lc 23,6-12). Lúc ấy, Ngài xuất hiện trong tư cách một phạm nhân. Dù vậy, Hêrôđê cũng vui sướng vì ước muốn của mình được thỏa nguyện. Ông đã nghe Ngài làm được những phép lạ lớn lao, nên ông ước mong được chứng kiến tận mắt một vài phép lạ. Tiếc thay, Đức Giêsu đã không chiều Hêrôđê. Ngài đã không trả lời ông, cũng chẳng làm một phép lạ nào. Ngài thanh thản bình an trước những lời tố cáo của các thượng tế. Ngài không muốn tránh cái chết mà Ngài biết nằm trong ý định của Cha.

“Ông này là ai?”, Hêrôđê đã tìm thấy câu trả lời khiến ông bị hụt hẫng. Giêsu chỉ là một anh khờ dại, chỉ đáng bị khinh bỉ và chế giễu. Cuộc tìm kiếm với nhiều tò mò của Hêrôđê kết thúc. Ông chẳng bao giờ biết được Đức Giêsu thực sự là ai. Nhiều người đã đặt câu hỏi: “Ông Giêsu này là ai?” (Lc 5,21; 7,49; 8,25). Hôm nay, nhân loại vẫn đặt câu hỏi quan trọng đó. Để trả lời, phải bước vào một cuộc hành trình, bỏ lại những thành kiến. Tò mò, thích những điều giật gân, muốn thấy những điều lạ thường: tất cả những điều ấy không giúp ta khám phá mầu nhiệm một con người. Sự thật về Giêsu có khi lại được nhận ra qua cái im lặng cam chịu, qua sự đau đớn bất lực trên thập giá hơn là qua việc thi thố quyền năng. Phải thay đổi toàn bộ cái nhìn của mình để nhận ra được Giêsu là ai, để không vội vã đánh giá Ngài dựa trên tiêu chuẩn người đời. Như Hêrôđê, chúng ta có cơ hội gặp mặt Giêsu, nhưng có thể vẫn không biết Ngài là ai.

Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.