Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 25/06/2026
Bài Đọc 1 – 2 V 24,8-17:
8 Giơ-hô-gia-khin lên ngôi vua khi được mười tám tuổi, và trị vì ba tháng ở Giê-ru-sa-lem. Mẹ vua tên là Nơ-khút-ta, con gái ông En-na-than, bà là người Giê-ru-sa-lem.9 Vua đã làm điều dữ trái mắt Đức Chúa, hệt như vua cha.
10 Khi ấy, các thuộc hạ của Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, tiến lên đánh Giê-ru-sa-lem, và thành bị vây hãm.11 Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, đến đánh thành, trong khi các thuộc hạ của vua vây hãm thành.12 Giơ-hô-gia-khin, vua Giu-đa, cùng với mẹ vua, các thuộc hạ, các tướng lãnh và thái giám của vua ra hàng vua Ba-by-lon. Vua đã bị bắt vào năm thứ tám triều vua Ba-by-lon.
13 Vua Na-bu-cô-đô-nô-xo đưa mọi kho tàng của Nhà Đức Chúa và các kho tàng của hoàng cung ra khỏi đó. Vua đập bể mọi đồ bằng vàng mà Sa-lô-môn, vua Ít-ra-en, đã làm để dùng trong đền thờ Đức Chúa, như Đức Chúa đã phán.14 Vua bắt toàn thể Giê-ru-sa-lem, mọi tướng lãnh và mọi dũng sĩ đi đày, tất cả là mười ngàn người phải đi đày, cùng với mọi thợ rèn và thợ làm khóa, không sót lại một ai, trừ dân cùng đinh trong xứ.15 Vua đày vua Giơ-hô-gia-khin sang Ba-by-lon; vua đày mẹ vua này, các cung phi, các thái giám và phú hào trong xứ, từ Giê-ru-sa-lem sang Ba-by-lon.16 Tất cả những người có thế giá, bảy ngàn người, thợ rèn và thợ làm khóa, một ngàn người, và tất cả các binh lính cũng bị vua đày sang Ba-by-lon.
17 Vua Ba-by-lon đặt ông Mát-tan-gia là chú của vua Giơ-hô-gia-khin làm vua thay thế; vua Ba-by-lon đổi tên vua Mát-tan-gia là Xít-ki-gia-hu.
Tin Mừng – Mt 7,21-29:
21 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa! lạy Chúa!’ là sẽ được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi.22 Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: ‘Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao?’23 Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ: ‘Ta không hề biết các ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác!’
24 “Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá.25 Dù mưa sa, nước cuốn, hay bão táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá.26 Còn ai nghe những lời Thầy nói đây, mà chẳng đem ra thực hành, thì ví được như người ngu dại xây nhà trên cát.27 Gặp mưa sa, nước cuốn hay bão táp ập vào, nhà ấy sẽ sụp đổ, sụp đổ tan tành”.
28 Khi Đức Giê-su giảng dạy những điều ấy xong, dân chúng sửng sốt về lời giảng dạy của Người,29 vì Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền, chứ không như các kinh sư của họ.
Suy Niệm:
Nếu ai trong cộng đoàn các Kitô hữu chúng ta có khả năng nhân danh Đức Giêsu, nghĩa là dùng quyền năng của Ngài, để nói tiên tri, để trừ quỷ hay làm nhiều phép lạ (c. 22), chắc chúng ta sẽ tin ngay người đó là môn đệ đích thực của Đức Giêsu. Người đó dĩ nhiên phải là người tốt lành, thánh thiện, đáng tin, vì chỉ ai là người của Chúa mới làm được những điều lạ lùng đó. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu nhắc chúng ta đừng vội kết luận. Làm được những điều Chúa đã làm, như trừ quỷ hay chữa bệnh, cũng chưa chắc đã là người môn đệ chân chính. Những kết quả hoành tráng trên vẫn chưa đủ để biết cây (Mt 7,16). Cả những ai thưa với Đức Giêsu: ‘Lạy Chúa! lạy Chúa! ’ cũng không hẳn sẽ được vào Nước Trời (c. 21).
Đức Giêsu cho chúng ta một tiêu chuẩn quan trọng khác để nhận định. Đó là chính cuộc sống của người môn đệ đó. “Chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời...” (c. 21). Ý muốn ấy được giải thích và diễn tả qua “những lời Thầy nói đây” (c. 24). Vậy tiêu chuẩn chắc chắn để nhận ra người môn đệ thật đó là xem người đó có sống đúng tinh thần của Đức Giêsu hay không, có làm điều Ngài dạy qua Bài Giảng trên núi hay không. “Những kẻ làm điều gian ác” ở đây là những người đã nghe và không làm. Ngay cả những kẻ ấy cũng có thể làm được những điều kỳ diệu, khiến chúng ta bị ngây ngất, say mê và ngộ nhận. Nhưng vào ngày phán xét, mọi sự sẽ bị phanh phui. Chúa sẽ nói với họ: “Ta không biết các ngươi. Xéo đi khỏi Ta” (c. 23).
Nước Trời không dành cho những ai bất tuân phục Ý Chúa. Dù Nước Trời là một quà tặng nhưng không của Thiên Chúa Cha, nhưng người Kitô hữu vẫn phải đưa tay ra cung kính đón nhận bằng cách sống trọn vẹn Ý Cha như một người con thảo hiền. Không có thái độ này, thì quà có đó mà vẫn không đến tay.
Chúng ta đã nghe lời Chúa Giêsu quá nhiều, nhưng thực hành lại chưa đủ. Chính vì thế, khi mưa đổ xuống, gió giật, nước dâng, ngôi nhà đời chúng ta sụp đổ dễ dàng. Vấn đề không phải do cuồng phong và lũ lụt, nhưng do nền móng của ngôi nhà, nền đá hay nền cát. Sau một cơn bão, có những tòa nhà cổ vẫn đứng vững hiên ngang, trong khi những ngôi nhà mới xây lại sụp đổ. Cơn bão nói cho ta về chất lượng thật của ngôi nhà. Có bao nhiêu cơn bão mà ngôi nhà mỗi người vẫn phải gánh chịu mỗi năm? Có lẽ ta nên chọn một câu Tin Mừng làm nền đá cho ngôi nhà đời mình. Và xây cả đời mình trên việc sống câu Tin Mừng ấy.
Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.