Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 27/11/2026
Bài Đọc 1 – Kh 20,1-4.11–21,2:
201 Tôi là Gio-an, tôi thấy một thiên thần từ trời xuống, tay cầm chìa khóa vực thẳm và một dây xích lớn.2 Người bắt lấy Con Mãng Xà, tức là Con Rắn xưa, cũng là ma quỷ hay Xa-tan, và xích nó lại một ngàn năm.3 Người quăng nó vào Vực thẳm, rồi đóng cửa và niêm phong lại, để nó không còn mê hoặc các nước, cho đến khi hết một ngàn năm ấy. Sau đó, nó phải được thả ra trong một thời gian ngắn.
4 Rồi tôi thấy những chiếc ngai, có người ngồi trên đó, và họ được ban quyền xét xử. Tôi cũng thấy linh hồn những người đã bị chém đầu vì đã rao giảng lời chứng của Đức Giê-su và lời của Thiên Chúa; họ là những kẻ đã không thờ lạy Con Thú và tượng của nó, và không nhận thích dấu của nó trên trán và trên tay. Họ sống lại và hiển trị với Đức Ki-tô một ngàn năm.
11 Bấy giờ tôi thấy một ngai lớn màu trắng và thấy Đấng ngự trên đó. Đất và trời biến mất trước mặt Người, không để lại dấu vết.12 Rồi tôi thấy những người chết, lớn cũng như nhỏ, đứng trước ngai. Sổ sách đã mở sẵn; rồi một cuốn khác cũng đã mở ra: đó là Sổ Trường Sinh. Các người chết được xét xử tùy theo việc họ đã làm, chiếu theo những gì đã được ghi chép trong sổ sách.
13 Biển trả lại những người chết nó đang giữ; Tử thần và Âm phủ trả lại những người chết chúng đang giữ, và mỗi người chịu xét xử tùy theo các việc đã làm.14 Tử thần và Âm phủ bị quăng vào hồ lửa. Hồ lửa này là cái chết thứ hai.15 Ai không có tên ghi trong Sổ Trường Sinh thì bị quăng vào hồ lửa.
211 Bấy giờ tôi thấy trời mới đất mới, vì trời cũ đất cũ đã biến mất, và biển cũng không còn nữa.2 Và tôi thấy Thành Thánh là Giê-ru-sa-lem mới, từ trời, từ nơi Thiên Chúa mà xuống, sẵn sàng như tân nương trang điểm để đón tân lang.
Tin Mừng – Lc 21,29-33:
29 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe một dụ ngôn. Người nói: “Anh em hãy xem cây vả cũng như tất cả những cây khác.30 Khi nhìn cây đâm chồi, thì anh em biết là mùa hè đã gần đến.31 Anh em cũng vậy, khi thấy những điều đó xảy ra, thì hãy biết là Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.32 Thầy bảo thật anh em: thế hệ này sẽ chẳng qua đi, trước khi mọi điều ấy xảy ra.33 Trời đất sẽ qua đi, nhưng những lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu.”
Suy Niệm:
Cây vả là một cây rất thường thấy ở xứ Palestine. Khi nó đâm chồi, người ta biết ngay đã vào mùa hè. Rồi nó sẽ ra hoa và kết trái. Không phải chỉ có cây vả, mọi cây khác cũng vậy (c. 29). Cứ nhìn tình trạng hiện tại của cây, ta biết được điều gì sắp xảy đến. Nước Thiên Chúa cũng vậy. Trước khi Nước Thiên Chúa đến, sẽ có những dấu hiệu ở trên trời, dưới đất hay ngoài biển khơi. Đức Giêsu đã nhắc cho ta về những dấu hiệu đó (Lc 21,11.25-26).
Khi bắt đầu đi rao giảng cách đây hai ngàn năm, Đức Giêsu tuyên bố: Nước Thiên Chúa đã đến gần (Mc 1,15). Và Nước ấy đã được khai mạc với chính con người Đức Giêsu. Lời nói và việc làm của Ngài đã mở ra Nước ấy trên mặt đất. Như hạt giống, Nước ấy đã không ngừng lớn lên cả ngày lẫn đêm, đã ảnh hưởng mạnh mẽ như nhúm men trong đống bột, và đã phải chịu sự tấn công của kẻ thù gieo cỏ lùng vào giữa lúa. Với sự phục sinh của Đức Giêsu, Nước ấy chắc chắn sẽ đến. Chắc chắn Nước Thiên Chúa sẽ đến trong vinh quang, dù chúng ta không biết rõ khi nào, tuy sẽ có những điềm báo trước. Ngày Nước Thiên Chúa đến cách huy hoàng trên trái đất sẽ là ngày tận thế, ngày Đức Giêsu trở lại để phán xét mọi người.
Kitô hữu là người tin vào lời Đức Giêsu. “Trời đất sẽ qua đi, nhưng những lời Thầy nói sẽ chẳng qua” (c. 33). Chúng ta chờ đợi, vì chúng ta tin Đức Giêsu sẽ trở lại. Sau hai ngàn năm chờ đợi và nỗ lực dựng xây, ngày Đức Giêsu quang lâm đã gần hơn nhiều. Biết đâu câu nói sau của Đức Giêsu lại chẳng ứng nghiệm cho chính thế hệ chúng ta: “Thế hệ này sẽ chẳng qua đi, trước khi mọi điều ấy xảy ra.” (c. 32). Không được để mình nguội lạnh và mất đi thái độ chờ đợi. Không được để chiến thắng tạm thời của sự dữ ở đâu đó khiến chúng ta mất đi lòng tin, và những bách hại khiến ta mất đi lòng kiên trì cần thiết (Lc 21,19).
Nước Thiên Chúa vẫn đến gần hơn mỗi ngày. Không thiếu dấu chỉ để nhận ra Nước Thiên Chúa đang đến. Chúng ta phải thấy có biết bao dấu chỉ tích cực, đầy hy vọng, ngay giữa những khi tưởng như Nước ấy bị xóa sổ, loại trừ. Đừng để mình rơi vào thái độ bi quan, khoanh tay vì chán nản. Phải làm sao để ngày tận thế không phải là một ngày buồn, ngày của những đổ vỡ, mất mát, chia ly. Phải làm sao để ngày ấy là ngày mà lịch sử nhân loại mở sang trang mới. Đức Giêsu xuất hiện như Điểm Ômêga, Điểm đến của cả vũ trụ. Con người và cả vũ trụ đều được hưởng ơn cứu chuộc (Rm 8,19-23) và Thiên Chúa Cha được tôn vinh.
Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.