Thứ Ba Tuần II Mùa Vọng – 12/12/2023

Lời Chúa – Mt 18,12-14:

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao? Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

Suy niệm:

Chăn chiên là một nghề đã có từ lâu. Nhiều nhà lãnh đạo dân Do-thái như Mô-sê, Đa-vít, đều làm nghề này. Trên những đồng cỏ mênh mông, giữa trời và đất, chỉ có chiên và mục tử, nên giữa đôi bên có một sự thân thiết và hiểu biết nhau thật gần gũi. Chính vì thế, trong Cựu Ước, Thiên Chúa hay ví mình với người chăn chiên. Đàn chiên là dân Do-thái, là dân riêng Ngài rất mực quý yêu: “Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa… Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, bầy chiên mẹ cũng tận tình dẫn dắt” (Is 40,11).

Như Thiên Chúa, Đức Giê-su cũng ví mình với người mục tử tốt lành. “Tôi biết chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi” (Ga 10,14). Sự hiểu biết thân thương này mạnh đến độ Ngài dám hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên (Ga 10,15). Sau khi chết và phục sinh, Đức Giê-su muốn Si-môn nhận sứ mạng mục tử. Ngài mời ông chăm sóc và chăn dắt chiên của Ngài (Ga 21,15-17). Như thế, đoàn chiên mới của Đức Giê-su lúc nào cũng được bảo vệ. Qua bao thế kỷ, Giáo Hội vẫn không ngừng có những mục tử mới nối gót Si-môn Phê-rô để phục vụ và hiến mạng vì đoàn chiên.

Nhưng Đức Giê-su không dạy người mục tử chỉ lo cho cả đoàn, mà quên chăm sóc cho từng con chiên một. Ngài mời ta để ý đến tập thể lớn, nhưng không được quên từng cá nhân nhỏ. Có khi chỉ một con chiên lạc lại khiến người mục tử bận tâm lo lắng đến nỗi để chín mươi chín con ngoài đồng hoang mà đi tìm con bị mất (c. 12). Không phải vì anh coi thường chín mươi chín con không bị lạc, nhưng vì không muốn mất con nào. Con chiên lạc lại có chỗ đứng đặc biệt trong trái tim người mục tử.

Chúng ta ai cũng có kinh nghiệm về chuyện tìm lại được điều đã mất. Khi mất thì đứng ngồi không yên, khi tìm thấy thì bình an và niềm vui vỡ òa. Người mục tử lo âu, vất vả tìm kiếm con chiên lạc, nhưng khi tìm được rồi thì niềm vui là vô bờ. Có thể nói còn vui hơn chuyện chín mươi chín con không bị lạc (c. 13). Dường như người ta bắt đầu quý một điều từ khi mất điều đó. Có khi một người bắt đầu hiện diện từ khi người ấy vắng mặt và mất đi.

“Thiên Chúa không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất” (c. 14). Người muốn cho mọi người được cứu độ và không muốn mất một ai (1 Tm 2,4). Chúng ta cần dành thời gian nhìn lại những người bé mọn xung quanh mình, những người từ lâu đã bỏ nhà thờ, những người mất lòng tin vào Chúa. Mỗi người chúng ta phải là mục tử cho nhau, chăm sóc nhau, quý nhau, khởi đi từ những người trong gia đình, trong nhóm bạn thân quen. Chúng ta quý nhau vì Thiên Chúa quý từng người chúng ta. Chúng ta chẳng thể vui mừng nếu còn một người đang lạc ở đâu đó. Nếu chịu mất công đi tìm về, chúng ta mới được hưởng niềm vui trọn vẹn.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top