Thứ Ba Tuần XIX Thường Niên – 15/08/2023

RẤT THÁNH TRINH NỮ MA-RI-A HỒN XÁC LÊN TRỜI, lễ trọng và buộc

Lời Chúa – Lc 1,39-56:

Hồi ấy, bà Ma-ri-a vội vã lên đường, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giu-đa. Bà vào nhà ông Da-ca-ri-a và chào hỏi bà Ê-li-sa-bét. Bà Ê-li-sa-bét vừa nghe tiếng bà Ma-ri-a chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy tràn Thánh Thần, liền kêu lớn tiếng và nói rằng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này? Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.”

Bấy giờ, bà Ma-ri-a nói:

“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc.
Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!
Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.
Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại đuổi về tay trắng.
Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người, như đã hứa cùng cha ông chúng ta, vì Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Áp-ra-ham và cho con cháu đến muôn đời.”

Bà Ma-ri-a ở lại với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng, rồi trở về nhà.

Suy niệm:

Trong ngày mừng lễ Đức Ma-ri-a được đưa lên trời cả hồn lẫn xác, phụng vụ lại cho chúng ta chiêm ngắm một Đức Ma-ri-a trong đời thường. Lúc ấy, Mẹ là một cô thiếu nữ, vượt đoạn đường dài hơn 100 cây số, đi từ Ga-li-lê lên Giu-đê, để thăm bà chị họ cao niên đang mang thai.

Bầu khí gặp gỡ là bầu khí của niềm vui. Ma-ri-a là người cất tiếng chào trước. Tiếng chào ấy đã làm thai nhi Gio-an nhảy mừng trong lòng mẹ (c. 44) và làm bà Ê-li-sa-bét ngỡ ngàng chúc tụng tán dương (cc. 42-45). Ma-ri-a cũng hân hoan cất lời ngợi khen Thiên Chúa (cc. 46-47). Bầu khí gặp gỡ là bầu khí của Thánh Thần. Ma-ri-a đầy Thánh Thần từ khi cưu mang Đức Giê-su (Lc 1,35). Bà Ê-li-sa-bét đầy Thánh Thần từ khi nghe Ma-ri-a chào (Lc 1,41). Nhờ Thánh Thần, bà Ê-li-sa-bét đã khám phá ra bí mật của cô em. Cô có phúc hơn mọi phụ nữ, vì cưu mang người Con tuyệt vời (c. 42). Cô còn có phúc vì dám tin điều Thiên Chúa nói (c. 45). Chính Mẹ cũng nhận mình là người diễm phúc vì được muôn hồng ân (c. 48).

Đem Đức Giê-su đến nhà, thăm viếng, chào hỏi, ở lại, phục vụ: đó là những điều Mẹ Ma-ri-a đã làm cho bà chị họ ngày xưa, và vẫn còn làm cho chúng ta hôm nay trên trời. Mẹ được tôn vinh không phải để xa cách, mà để gần gũi với con người. Đấng tự xưng là nữ tỳ của Chúa thì đã sống như nữ tỳ của nhân loại.

Lễ Đức Mẹ được đưa lên trời cả hồn lẫn xác nhắc cho chúng ta nhiều điều. Lễ này nhắc chúng ta về thế giới của Thiên Chúa, về quê hương vĩnh cửu. Chúng ta dễ bị hút xuống thế giới này, với vẻ đẹp và nỗi khốn cùng của nó. Chúng ta loay hoay giải quyết không xong những vấn đề của trái đất, vì quên nhìn nó từ trên cao và hướng nó về trời cao. Lễ này cũng nhắc chúng ta về giá trị cao quý của thân xác. Thân xác đi với ta suốt cả cuộc đời, chịu gian khổ và được tôn vinh với ta. Chẳng thân xác nào gần Đức Giê-su bằng thân xác của Mẹ. “Phúc cho người phụ nữ đã cưu mang Thầy và cho Thầy bú mớm.” Tay Mẹ đã ẵm Con từ Bê-lem, qua Ai-cập, lên Đền Thờ. Tay Mẹ cũng đã ôm xác Con được đưa xuống từ thập giá. Mẹ sống bên Giê-su gấp mười lần thời gian các tông đồ sống bên Ngài. “Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó” (Ga 12,26). Hơn ai hết, Mẹ là người đã gắn bó phục vụ Đức Giê-su bằng cả cuộc đời. Hơn ai hết, Mẹ xứng đáng được ở bên Con cả hồn lẫn xác.

Lễ Mẹ Lên Trời là lễ của niềm hy vọng cho cả nhân loại. Người Ki-tô hữu thêm xác tín về nơi mình sẽ đến. Mẹ là người được hưởng trước những gì chúng ta sẽ được hưởng. Dù cuộc đời người theo Chúa lắm gian truân và hy sinh, nhưng kết thúc lại rất tươi và có hậu. Nhân Lễ Mẹ Lên Trời, chỉ xin được yêu mến những sự bền vững trên trời và bớt bị mê hoặc bởi những điều chóng qua dưới đất.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top