Thứ Bảy sau Thứ Tư Lễ Tro – 05/03/2022

Lời Chúa – Lc 5,27-32:

Khi ấy, Đức Giê-su đi ra và trông thấy một người thu thuế, tên là Lê-vi, đang ngồi ở trạm thu thuế. Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi!” Ông bỏ tất cả, đứng dậy đi theo Người.

Ông Lê-vi làm tiệc lớn đãi Người tại nhà ông. Có đông đảo người thu thuế và những người khác cùng ăn với các ngài. Những người Pha-ri-sêu và những kinh sư thuộc nhóm của họ mới lẩm bẩm trách các môn đệ Đức Giê-su rằng: “Sao các ông lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi?” Đức Giê-su đáp lại họ rằng: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn.”

Suy niệm:

Việc Thầy Giê-su kêu gọi anh Lê-vi làm môn đệ phải được coi là một cuộc cách mạng lớn vào thời bấy giờ. Chẳng ai gọi một người thu thuế bị xã hội khinh miệt vào nhóm của mình. Làm thế là hạ giá chính Thầy và cả nhóm môn đệ. Đức Giê-su đã vượt qua những biên giới ngăn cách rạch ròi giữa tội lỗi và công chính, giữa thanh sạch và ô nhơ. Người Do-thái thường không giao tiếp với những người thu thuế, họ bị coi là tội nhân vì làm việc cho dân ngoại, vì dễ ích kỷ tham lam. Đức Giê-su chẳng sợ mời anh Lê-vi đi theo mình: “Anh hãy theo tôi!” Ngài không nhìn anh bằng ánh mắt khác với các môn đệ kia. Chỉ một lời mời của Ngài cũng đủ lấp đi mọi hố sâu ngăn cách. Lê-vi đã quảng đại đáp lại bằng hành động: bỏ tất cả, đứng dậy, đi theo.

Đối với người Do-thái, bữa ăn có tính thiêng liêng. Đó là lúc người ta thông hiệp với nhau, nên một trong tình bạn và cùng chia sẻ với nhau một thứ đồ ăn, thức uống. Chính vì thế, ăn uống với người tội lỗi là điều không được phép, vì điều ấy sẽ khiến mình bị ô nhơ. Đức Giê-su có vẻ không sợ chuyện này, khi Ngài nhận lời ăn tiệc chia tay do anh Lê-vi khoản đãi. Bữa tiệc thật là lớn, có đông đủ bạn bè đồng nghiệp của anh. Trong số khách mời có cả các môn đệ. Đức Giê-su dám đến nhà người tội lỗi và ăn với họ. Hẳn là Ngài rất vui và tự nhiên, chẳng có gì phải e dè, xa cách. Chỉ có những người Pha-ri-sêu là khó chịu và lẩm bẩm đặt câu hỏi tại sao.

Đức Giê-su sẽ cho họ thấy những lý do. Vì những người thu thuế và tội nhân là những người đau yếu (c. 31). Những người đau yếu mới cần đến thầy thuốc Giê-su. Vì mục tiêu của đời Đức Giê-su là kêu gọi người tội lỗi sám hối (c. 32), nên Ngài phải đến với họ, gần gũi và chia sẻ, mời gọi và yêu thương. Đức Giê-su cho họ thấy trái tim thật sự của Thiên Chúa. Không như người Pha-ri-sêu nghĩ, trái tim ấy có chỗ cho tội nhân. Đức Giê-su cũng dành chỗ cho anh Lê-vi trong nhóm môn đệ. Đức Giê-su giúp chúng ta biết cách mời người khác hoán cải. Đến với họ, nhìn họ bằng cái nhìn mới, và vui vẻ làm bạn với họ. Trước khi làm cho người khác hoán cải, chính chúng ta phải hoán cải nơi cái nhìn của mình về người khác.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.