Thứ Bảy Tuần I Mùa Vọng – 09/12/2023

Lời Chúa – Mt 9,35-10,1.5a.6-8:

Khi ấy, Đức Giê-su đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, để ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. Đức Giê-su sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng: “Hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en. Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.”

Suy niệm:

Thiên Chúa của Do-thái giáo là Thiên Chúa gần gũi với con người. Thiên Chúa của Ít-ra-en có thể trừng phạt dân vì sự bất trung của họ, nhưng Ngài cũng là Thiên Chúa giàu lòng tha thứ. Khi đọc bài đọc 1 của ngôn sứ I-sai-a, chúng ta ngạc nhiên khi thấy một Thiên Chúa tỉ mỉ quan tâm đến hạnh phúc của con người. Ngài nghe và đáp lại tiếng dân kêu than, khóc lóc (c. 19). Ngài dạy dỗ và chỉ đường cho người lưỡng lự phân vân (c. 21). Nhưng hơn nữa, Ngài còn để ý đến đời sống vật chất của dân chúng. Ngài làm cho mưa thuận gió hòa, cho khe suối róc rách vì có dòng nước chảy. Nhờ đó, hạt giống được gieo trở thành lương thực, súc vật chăn nuôi được gặm cỏ thỏa thuê, bò cầy ruộng sẽ được ăn cỏ khô trộn muối (cc. 23-24). Con người có đủ bánh ăn và nước uống trong lúc ngặt nghèo.

Qua cuộc sống của mình, Đức Giê-su cũng muốn cho ta thấy một Thiên Chúa nhân từ bằng xương bằng thịt, một Thiên Chúa bị thu hút bởi con người, mê say phục vụ con người. Không rõ trong sứ vụ công khai, trong gần ba năm rong ruổi, Đức Giê-su đã đi bộ bao nhiêu cây số của xứ Pa-lét-tin, đôi chân dẻo dai của Ngài đã đến với bao nhiêu làng mạc, thành phố, đôi tay của Ngài đã chạm đến bao nhiêu thương tích của nhân gian. Chỉ biết trái tim của Ngài là trái tim bằng thịt, cứ nhói đau và chạnh thương trước bể khổ của phận người. Bệnh tật thân xác là gánh nặng kéo con người xuống. Đức Giê-su đã trở nên như vị lương y đối diện với đủ thứ bệnh tật. Mù lòa, câm điếc, bất toại, phong hủi đều được Ngài chữa lành, thậm chí Ngài còn hoàn sinh kẻ chết. Ma quỷ cũng là một mãnh lực làm con người mất tự do. Khử trừ ma quỷ và thần ô uế là dấu cho thấy Nước Trời đã đến.

Mọi sự Đức Giê-su đã làm thì Ngài sai các môn đệ tiếp tục (cc. 6-8). Hôm nay, chúng ta cũng được sai để tiếp tục việc của Ngài ngày xưa: loan báo Tin Mừng Nước Trời, chữa lành thế giới khỏi mọi bệnh tật, giải phóng con người khỏi những xiềng xích mới do chính họ tạo nên và loại trừ thần ô uế ra khỏi mọi nơi con người sinh sống. Công việc này thật bao la, vì không giới hạn trong mảnh đất Pa-lét-tin nhỏ hẹp. Công việc này không dễ, vì ta phải đối diện với sức phản kháng mạnh mẽ của ác thần. Nhưng với quyền năng Chúa ban, chúng ta tin mình sẽ thắng (c. 1). Lễ Giáng Sinh là lễ mừng ơn cứu độ cho con người. Chúng ta được mời nhìn thế giới hôm nay bằng cái nhìn của Giê-su, yêu thế giới bơ vơ hôm nay bằng trái tim của Giê-su, đến với thế giới xa xôi hôm nay bằng đôi chân của Giê-su. Ước gì tay chúng ta chạm đến người nghèo, người yếu đau, sa ngã. Và ước gì chúng ta cho không những gì đã nhận được nhưng không.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top