Thứ Bảy Tuần II Thường Niên – 20/01/2024

Lời Chúa – Mc 3,20-21:

Khi ấy, Đức Giê-su trở về nhà và đám đông lại kéo đến, thành thử Người và các môn đệ không sao ăn uống được. Thân nhân của Người hay tin ấy, liền đi bắt Người, vì họ nói rằng Người đã mất trí.

Suy niệm:

Bài Tin Mừng hôm nay thật là ngắn, chỉ gồm có hai câu. Nhưng câu chuyện kể lại có thể làm chúng ta bối rối. Đức Giê-su đã gặp sự chống đối từ phía các kinh sư và người Pha-ri-sêu. Bây giờ, Ngài lại gặp sự hiểu lầm từ phía những thân nhân, trong đó, có thể có thân mẫu của Ngài (x. Mc 3,31).

Khi Đức Giê-su và các môn đệ trở về nhà ở Ca-phác-na-um, đám đông lại kéo đến. Nhu cầu thật lớn lao và thúc bách khiến cả nhóm không thể nào có giờ ăn. Thân nhân của Ngài nghe tin ấy thì hốt hoảng. Có lẽ họ đã đi từ làng quê Na-da-rét đến để gặp Đức Giê-su. Họ nghĩ Ngài bị mất trí và muốn lôi Ngài về lại quê nhà. Họ sẵn sàng dùng sức mạnh để ép Đức Giê-su phải đi.

Kể cũng lạ, nếu họ chỉ dựa vào chuyện Đức Giê-su không ăn để vội vã kết luận là Ngài mất trí. Các thân nhân chẳng để ý đến chuyện đám đông chạy đến với Ngài để được trừ quỷ, được chữa bệnh và để được nghe giảng. Làm sao một người mất trí có thể làm được những việc như thế? Xem ra, họ không hiểu mấy về con người và sứ mạng của Đức Giê-su.

Thật ra, dưới mắt của các thân nhân, Đức Giê-su có những điều chẳng bình thường chút nào. Ngài đã không lập gia đình như những thanh niên khác. Ngài đã bỏ nghề thợ mộc ở Na-da-rét để lang thang khắp đó đây. Dù không phải là người học thức, Ngài đã chiêu tập một nhóm môn đệ chủ yếu là dân đánh cá, đã giao du với những hạng người nên tránh, đã dám đụng độ với các kinh sư, và bây giờ, Ngài đang mê mệt với một đám đông cuồng nhiệt theo Ngài. Họ tự hỏi ông Giê-su, người thân của họ, có vấn đề gì về tâm lý không, có rơi vào tình trạng hoang tưởng tự cao không.

Chúng ta cần nhiều thời gian để hiểu được sự “mất trí” của Đức Giê-su. Quan hệ máu mủ có khi lại cản trở việc nhận ra Ngài là ai. Đức Giê-su bao giờ cũng vượt trên những gì chúng ta thường nghĩ. Cần thấy được sự khôn ngoan và lòng nhân hậu của Thiên Chúa nơi sự “mất trí” và điên rồ của Đức Giê-su trên thập giá (1 Cr 1,18).

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top