Thứ Bảy Tuần Thánh – 30/03/2024

Lời Chúa – Mc 16,1-8:

Vừa hết ngày sa-bát, bà Ma-ri-a Mác-đa-la với bà Ma-ri-a mẹ ông Gia-cô-bê, và bà Sa-lô-mê, mua dầu thơm để đi ướp xác Đức Giê-su. Sáng tinh sương ngày thứ nhất trong tuần, lúc mặt trời hé mọc, các bà ra mộ.

Các bà bảo nhau: “Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ giùm ta đây?” Nhưng vừa ngước mắt lên, các bà đã thấy tảng đá lăn ra một bên rồi, mà tảng đá ấy lớn lắm. Vào trong mộ, các bà thấy một người thanh niên ngồi bên phải, mặc áo trắng; các bà hoảng sợ. Nhưng người thanh niên liền nói: “Đừng hoảng sợ! Các bà tìm Đức Giê-su Na-da-rét, Đấng bị đóng đinh chứ gì! Người đã trỗi dậy rồi, không còn đây nữa. Chỗ đã đặt Người đây này! Xin các bà về nói với môn đệ Người và ông Phê-rô rằng Người sẽ đến Ga-li-lê trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người như Người đã nói với các ông.” Vừa ra khỏi mộ, các bà liền chạy trốn, run lẩy bẩy, hết hồn hết vía. Các bà chẳng nói gì với ai, vì sợ hãi.

Suy niệm:

Sau hai buổi tối chờ đợi trong đau đớn và thấp thỏm lo âu, sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, tức ngày Chúa Nhật, các phụ nữ vội đến viếng mộ Thầy Giê-su và đem theo dầu thơm để xức xác. Các bà đã đi theo Thầy và giúp đỡ Thầy từ hồi còn ở Ga-li-lê (Mc 15,41). Trong những ngày qua, họ đã lên Giê-ru-sa-lem và chứng kiến việc Thầy bị đóng đinh (15,40), có người còn đến xem tận mắt chỗ Thầy được mai táng (15,47). Chúng ta có thể cảm được nỗi đau nơi trái tim của các phụ nữ.

Nhưng sáng sớm hôm nay, mặt trời đã mọc, ánh sáng đã bừng lên. Ai quên được chuyện bóng tối đã bao phủ khắp mặt đất ngay lúc giữa trưa? Bóng tối ngạo nghễ đã chiến thắng khi Thầy Giê-su trút hơi trên thập giá. Nhưng chuyện ấy đã qua rồi, hoàn toàn qua rồi. Bây giờ là giờ của ánh sáng, giờ của sự sống, của mặt trời đến thăm.

Thiên Chúa cho thấy sự hiện diện hùng mạnh của Ngài nơi vùng chết chóc. Một tảng đá rất lớn che cửa mộ, ai sẽ giúp các phụ nữ yếu đuối này lăn ra? Vậy mà vừa ngước lên nhìn, các bà thấy nó đã được lăn ra (c. 4). Thiên Chúa làm điều tưởng như không thể. Các bà đi tìm xác Thầy thì không gặp, lại gặp một thiên thần dưới dạng một thanh niên mặc áo trắng ngồi trong mộ (c. 5). Thật là đáng sợ khi thấy sự linh thánh cao cả lại gần gũi mình đến thế. Vị thiên thần này đã loan báo cho các bà Tin Mừng mà họ chẳng dám nghĩ. Đây là việc Thiên Chúa đã làm cho Thầy của họ: “Đức Giê-su Na-da-rét, Đấng bị đóng đinh, đã trỗi dậy rồi.” Đấng là Con, Đấng đã khó nhọc xin vâng theo ý Cha trong vườn Cây Dầu, Đấng đã chấp nhận uống chén đắng, đã hiến mạng làm giá chuộc muôn người (Mc 10,45), Đấng có vẻ bị Cha ruồng rẫy khi chịu đóng đinh trên thập giá (15,34), thì nay đã được Cha phục sinh, được Thiên Chúa nâng dậy. Xác Ngài không còn nằm ở đó nữa, vì đó chỉ là nơi trước đây người ta đặt xác Ngài.

Thiên Chúa đã bất ngờ chuyển bại thành thắng cho Con của Ngài. Ánh sáng đã chiến thắng bóng tối, sự sống đã chiến thắng sự chết, tình yêu đã chiến thắng hận thù, công lý và sự thật đã chiến thắng bất công và dối trá. Chiến thắng của Giê-su là chiến thắng của những người có cùng thân phận như Ngài. Đây là khởi đầu cho chiến thắng chung cục của Thiên Chúa vào ngày tận thế.

Vị thiên thần đã nhờ các phụ nữ nhắn giùm cho các môn đệ về cuộc hẹn mà Thầy Giê-su đã nói với họ sau khi ăn bữa Tiệc Ly: “Sau khi được trỗi dậy, Thầy sẽ đến Ga-li-lê trước anh em” (14,28). Bây giờ, “Thầy đang đến Ga-li-lê trước các ông rồi…” (15, 7). Tuy nhiên, theo thánh Mác-cô, các bà đã không nhắn cho các môn đệ như thế, “họ chẳng nói gì với ai.” Họ hoảng sợ, chạy trốn khỏi mộ, run lẩy bẩy, hết hồn hết vía (c. 8). Như thế, các phụ nữ phần nào cũng giống các môn đệ, sợ hãi và trốn chạy. Họ đã theo Thầy Giê-su đến tận cùng cái chết bi đát, nhưng họ lại hoảng sợ trước ngôi mộ trống, trước Tin Mừng Phục sinh. Dẫu vậy, Thiên Chúa cũng thu xếp để Đấng phục sinh gặp lại các môn đệ, nên cuộc hẹn gặp ấy không vì các phụ nữ mà hóa ra đổ vỡ.

Làm sao để ta không thấy sợ hãi và trốn chạy trước việc đi loan báo Tin Mừng Chúa Phục sinh? Làm sao để ta không chỉ dừng lại trước cửa mộ, trước cái chết của Chúa? Mầu nhiệm Phục sinh thật là cao cả, nhưng mầu nhiệm ấy vẫn gọi ta đến gần. Ta phải sống mầu nhiệm ấy thì mới thực sự là sống mầu nhiệm Vượt Qua. “Hãy về nói với môn đệ của Người…” (c. 7). Tương tự như thế, hãy về nói với thế giới quanh ta rằng Đức Giê-su phục sinh đang muốn hẹn gặp họ. “Ở đó, các ông sẽ thấy Người…” Thế giới hôm nay quả rất cần được thấy Đấng chịu đóng đinh, thấy Đấng đang hằng sống!

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top