Thứ Bảy Tuần VII Phục Sinh – 18/05/2024

Lời Chúa – Ga 21,20-25:

Khi ấy, ông Phê-rô quay lại, thì thấy người môn đệ Đức Giê-su thương mến đi theo sau; ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su trong bữa ăn tối và hỏi: “Thưa Thầy, ai là kẻ nộp Thầy?” Vậy khi thấy người đó, ông Phê-rô nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, còn anh này thì sao?” Đức Giê-su đáp: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy.” Do đó, mới có tiếng đồn giữa anh em là môn đệ ấy sẽ không chết. Nhưng Đức Giê-su đã không nói với ông Phê-rô là: “Anh ấy sẽ không chết”, mà chỉ nói: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh?”

Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực.

Còn có nhiều điều khác Đức Giê-su đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.

Suy niệm:

Trong bài Tin Mừng hôm nay, ngoài Đức Giê-su và Phê-rô, còn có người môn đệ được Đức Giê-su thương mến. Anh đã có mặt trong bữa Tiệc Ly cùng với Phê-rô, đã nằm gần Thầy, và được Phê-rô nhờ hỏi Thầy xem ai là kẻ phản bội (13,23-25). Anh đã đưa Phê-rô vào dinh thượng tế khi Đức Giê-su bị bắt (18,15-16). Anh đã cùng với Phê-rô chạy ra ngôi mộ trống lúc ban mai, nhưng anh chạy nhanh hơn, và tin trước Phê-rô (20,3-10). Khi Phê-rô chối Thầy ba lần và không lộ diện nữa (18,17-18.25-27), thì anh là môn đệ duy nhất đứng gần thập giá Đức Giê-su, và được Ngài trao Thân Mẫu của mình để làm Mẹ của anh (19,25-27). Trong lần Đức Giê-su tỏ mình bên bờ hồ Ga-li-lê, sau mẻ cá lạ (21,4-7), anh là người đầu tiên nhận ra Thầy, và nói với Phê-rô: “Chúa đó!” Có vẻ hình ảnh người môn đệ được Chúa thương nổi trội hơn Phê-rô.

Dù sao, Si-môn Phê-rô đã ba lần tuyên xưng tình yêu trước Thầy, và ba lần Thầy giao cho anh chăm sóc đoàn chiên như người mục tử. Thầy còn tiên báo cái chết tử đạo của anh, và mời anh một lần nữa: “Hãy theo Thầy” (21,19; x. 13,36-37). Đó là đường đời của Phê-rô, một môn đệ và một mục tử. Nhưng đâu là con đường tương lai của người môn đệ kia?

Phê-rô đi theo Đức Giê-su, quay lại, thấy anh này cũng đang đi theo. “Thưa Thầy, còn anh này thì sao?” (c. 21). Đức Giê-su đã không bảo là anh này sẽ không chết, hay anh còn sống mãi cho đến ngày Ngài quang lâm (c. 23). Khi cuốn Tin Mừng Thứ Tư được viết xong vào cuối thế kỷ thứ nhất, thì người môn đệ kia đã qua đời, nhưng không được phúc tử đạo. Như thế, tiếng đồn về câu nói của Đức Giê-su là sai sự thật (c. 22).

Những gì anh để lại cho thế giới là cuốn Tin Mừng Thứ Tư. “Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực” (c. 24). Người môn đệ này cho chúng ta một lời chứng đáng tin, vì anh là người đã sống bên Thầy Giê-su, thật gần gũi. Anh đã mắt thấy tai nghe và có kinh nghiệm thân thiết với Thầy. Không hẳn anh đích thân cầm bút viết cuốn Tin Mừng này, nhưng anh lại chính là tác giả của mọi điều được viết trong đó. Tất cả là kinh nghiệm riêng tư anh đã trải qua với Thầy Giê-su và những suy niệm lâu dài dưới ánh sáng Phục sinh và Thánh Thần. Người môn đệ này còn là người sáng lập một cộng đoàn tín hữu. Cộng đoàn ấy được ám chỉ qua đại từ “chúng tôi” (c. 24; x. 1,14.16). Một người trong cộng đoàn đã viết chương cuối này (c. 25: “tôi”).

Ai là người môn đệ được Đức Giê-su thương mến? Nhiều người nghĩ anh là Gio-an, nhiều người lại nghĩ khác. Dù sao, anh thật là một môn đệ lý tưởng cho chúng ta. Điều anh để lại cho đời trong cuốn Tin Mừng là điều anh xác tín. Anh là nhân chứng đáng tin cậy của Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa. Anh đúng là người được Thầy yêu và là người đã hết lòng yêu Thầy.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top