Thứ Bảy Tuần X Thường Niên – 15/06/2024

Lời Chúa – Mt 5,33-37:

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Anh em còn nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Đức Chúa. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: đừng thề chi cả. Đừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. Đừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. Đừng chỉ Giê-ru-sa-lem mà thề, vì đó là thành của Đức Vua cao cả. Đừng chỉ lên đầu mà thề, vì anh không thể làm cho một sợi tóc hóa trắng hay đen được. Nhưng hễ “có” thì phải nói “có”, “không” thì phải nói “không”. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ.”

Suy niệm:

Việc thề vẫn có trong các nền văn hóa nhân loại. Người ta thề để người khác tin lời của mình hơn, vì nếu không giữ lời thề sẽ bị các thần minh nguyền rủa. Người Do-thái từ xa xưa cũng đã có thói quen thề. Thề là nại đến Thiên Chúa để làm chứng cho điều mình nói. Hê-rô-đê An-ti-pa đã thề hứa với cô bé con bà Hê-rô-đi-a (Mt 14,7). Lời thề của một người lãnh đạo như ông đã khiến ông bị kẹt. Phê-rô đã chối Thầy kèm theo những lời thề thốt (Mt 26,72.74), vì ông sợ người ta không tin lời ông nói.

Đức Giê-su biết chuyện Luật Mô-sê cấm bội thề, và phải giữ trọn điều đã hứa với Đức Chúa (c. 33), nhưng quan điểm của Ngài trong Bài Giảng trên núi là không thề gì cả. Không cần thề để xin Đức Chúa làm chứng cho lời ta nói, vì mọi lời ta nói, Ngài đều biết và làm chứng. Vì những sơ xuất trong việc giữ lời thề có thể làm Thánh Danh Đức Chúa bị xúc phạm, nên khi thề, người Do-thái thường thay Danh Chúa bằng một vật gì đó (Mt 23,16-22). Tương tự như ở Việt Nam, họ dùng trời hay đất để thề. Họ cũng thề nhân danh Đền thờ Giê-ru-sa-lem hay chính đầu của mình. Đối với Đức Giê-su, điều đó cũng chẳng làm nhẹ tội chút nào, vì trời, đất, Đền Thờ, hay đầu của chúng ta cũng đều thuộc về Chúa. Trời quan trọng vì là ngai của Thiên Chúa. Đất quan trọng vì là bệ dưới chân Người. Đền thờ quan trọng vì là thành của Đức Vua cao cả. Đầu cũng chẳng thuộc quyền con người, vì màu trắng hay đen của sợi tóc nằm ngoài tầm chi phối của họ (cc. 34-36).

Khi kêu gọi chúng ta đừng thề chi cả, Đức Giê-su muốn lời nói của ta tự nó phải mang sức mạnh của sự thật, tự nó chắc chắn, đáng được mọi người tin cậy. Thánh Gia-cô-bê đã nhắc lại giáo huấn của Đức Giê-su khi viết: “Hễ có thì phải nói có, không thì phải nói không, như thế, anh em sẽ không bị xét xử” (Gc 5,12). Mọi thêm thắt đều do ác thần (c. 37). Giáo hội sơ khai đã giữ lệnh truyền này một cách nghiêm túc. Nhưng từ đầu thời Trung cổ, Giáo hội đã dùng các hình thức tuyên thệ. Vào đầu năm học, giáo sư trong các chủng viện phải tuyên thệ trung thành giảng dạy giáo lý chính thống của Giáo Hội. Các lời khấn của tu sĩ cũng là những lời thề hứa sống như Giê-su. Dù sao, chúng ta cũng là những con người mong manh, hay thay đổi. Thề, hứa, khấn, tuyên thệ trọn đời, đều là những việc vượt sức con người. Trung tín với điều mình đoan nguyện là bắt đầu đi vào vĩnh cửu. Chỉ xin sự trung tín của Thiên Chúa nâng đỡ sự trung tín của chúng ta.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Lên đầu trang