Thứ Bảy Tuần XII Thường Niên – 29/06/2024

THÁNH PHÊ-RÔ VÀ THÁNH PHAO-LÔ, TÔNG ĐỒ, lễ trọng

Lời Chúa – Mt 16,13-19:

Khi ấy, Đức Giê-su đến vùng kế cận thành Xê-da-rê Phi-líp-phê, Người hỏi các môn đệ rằng: “Người ta nói Con Người là ai?” Các ông thưa: “Kẻ thì nói là ông Gio-an Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, có người lại cho là ông Giê-rê-mi-a hay một trong các vị ngôn sứ.” Đức Giê-su lại hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Ông Si-môn Phê-rô thưa: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Đức Giê-su nói với ông: “Này anh Si-môn con ông Giô-na, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.”

Suy niệm:

Trong ngày lễ kính thánh Phê-rô và thánh Phao-lô, chúng ta được mời gọi chiêm ngắm hai khuôn mặt, rất khác nhau mà cũng rất giống nhau. Phê-rô, một người đánh cá ít học, đã lập gia đình. Ông theo Thầy Giê-su ngay từ buổi đầu sứ vụ. Còn Phao-lô là người có nhiều điều để tự hào, về gia thế, về học thức, về đời sống đạo hạnh. Ông chưa hề gặp mặt Ðức Giê-su khi Ngài còn sống.

Nhưng hai ông có nhiều nét tương đồng. Cả hai đều được Ðức Giê-su gọi. Phê-rô được gọi khi ông đang thả lưới bắt cá nuôi vợ con. Phao-lô được gọi khi ông hung hăng tiến vào Ða-mát. Cả hai đã từ bỏ tất cả để theo Ngài. “Tất cả” của Phê-rô là gia đình và nghề nghiệp. “Tất cả” của Phao-lô là những gì ông cậy dựa vênh vang. Bỏ tất cả là chấp nhận bấp bênh, tay trắng.

Cả hai đều đã từng có lần vấp ngã. Vấp ngã bất ngờ sau khi theo Thầy như Phê-rô, trong một phút giây quá tự tin vào sức mình. Ngã ngựa bất ngờ và trở nên mù lòa như Phao-lô, trong lúc tưởng mình sáng mắt và đi đúng hướng. Vấp ngã nào cũng đau và in một dấu ấn không phai. Vấp ngã bẻ lái đưa con người đi vào hướng mới.

Phê-rô và Phao-lô đều yêu Ðức Giê-su cách nồng nhiệt, vì họ cảm nhận sâu xa mình được Ngài yêu. “Này anh Si-môn, anh có mến Thầy không? Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy” (Ga 21,16). Cả Phao-lô cũng yêu Ðấng ông chưa hề chung sống, vì Ngài là “Con Thiên Chúa, Ðấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Gl 2,20). Phao-lô đã không ngần ngại khẳng định: Không gì có thể tách được chúng ta ra khỏi Tình Yêu của Ðức Ki-tô (x. Rm 8,35.39).

Tình yêu Ðức Ki-tô là linh hồn của đời truyền giáo, vì nói cho cùng, truyền giáo chính là giúp người khác nhận ra và yêu mến Ðấng đã yêu tôi và yêu cả nhân loại. Cả hai vị tông đồ đều hăng say rao giảng, bất chấp muôn vàn nguy hiểm khổ đau. Phê-rô đã từng chịu đòn vọt ngục tù (x. Cv 5,40), còn nỗi đau của Phao-lô thì không sao kể xiết (x. 2 Cr 11,23-28). “Tôi mang trên mình tôi những thương tích của Ðức Giê-su” (Gl 6,1-7).

Cả hai vị đã chết như Thầy. Phê-rô bị dẫn đến nơi ông chẳng muốn (x. Ga 21,18). Phao-lô đã chiến đấu anh dũng cho đến cùng và đã đổ máu ra làm lễ tế (x. 2 Tm 4,6).

Hội Thánh hôm nay vẫn cần những Phê-rô và Phao-lô mới, dám bỏ, dám theo và dám yêu, dám sống và dám chết cho Ðức Ki-tô và Tin Mừng. Hội Thánh vẫn cần những chiếc cột và những tảng đá.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Lên đầu trang