Thứ Hai Tuần V Thường Niên – 05/02/2024

Thánh A-ga-ta, Trinh nữ, Tử đạo, lễ nhớ

Lời Chúa – Mc 6,53-56:

Khi qua biển rồi, Đức Giê-su và các môn đệ ghé vào đất liền tại Ghen-nê-xa-rét và lên bờ. Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Đức Giê-su. Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân đến đó. Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.

Suy niệm:

Tiếng Việt có nhiều động từ nói về xúc giác: sờ, đụng, chạm, rờ,… Xúc giác là một trong năm ngũ quan. Nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy, có khi vẫn chưa đủ. Người ta còn muốn sờ thấy, xem bằng mặt, bắt bằng tay. Sờ là một cách kiểm chứng đôi khi được coi là đáng tin hơn thấy. Đức Giê-su phục sinh đã nói với các môn đệ: “Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương thịt như anh em thấy Thầy có đây?” (Lc 24,39). Thánh Tô-ma xem ra thích kiểm chứng bằng đụng chạm: “…nếu tôi không đặt ngón tay tôi vào lỗ đinh, không đặt bàn tay tôi vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin” (Ga 20,25). Đức Giê-su phục sinh đã chiều Tô-ma (Ga 20,27). Thiên Chúa đã chiều nhân loại, khi cho Con Ngài làm người như ta, nhờ đó, chúng ta có thể đụng chạm đến Thiên Chúa theo nghĩa đen. Thánh Gio-an đã reo lên khi loan báo Tin Mừng này: “Điều vẫn có ngay từ lúc đầu, điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và bàn tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống” (1 Ga 1,1).

Bài Tin Mừng hôm nay là một bản tóm lược dài về quyền năng của Đức Giê-su. Quyền năng này được thi thố qua việc chữa bệnh. “Người ở đâu thì người ta cáng bệnh nhân đến đó. Người đi tới đâu… người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở chỗ công cộng” (cc. 55-56). Dân chúng tin vào sức mạnh xuất phát từ chính con người Đức Giê-su. Ở đây, không phải là chuyện Ngài đụng chạm vào các bệnh nhân để chữa họ, mà là các bệnh nhân xin “ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và “bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi” (c. 56). Cái chạm của bệnh nhân là cái chạm của lòng tin vào Đức Giê-su. Nó giống với cái chạm của người phụ nữ bị băng huyết (Mc 5,28). Không phải chỉ là chạm bằng tay, mà bằng cả con người.

Nơi đáy lòng con người, vẫn có khát khao được đụng chạm đến Thiên Chúa, cả nơi những người không tin có Ngài, hay bướng bỉnh như Tô-ma. Truyền giáo là giúp người ta thực hiện ước mơ chính đáng: chạm đến Thiên Chúa. Nhà truyền giáo phải là người đã có kinh nghiệm chạm đến Thiên Chúa. Mong mỗi Ki-tô hữu trở nên một nhà truyền giáo nhờ đụng chạm đến Lời Chúa và các Bí Tích mỗi ngày.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top