Thứ Hai Tuần VIII Thường Niên – 28/02/2022

Lời Chúa – Mc 10,17-27:

Khi ấy, Đức Giê-su vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và hỏi: “Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?” Đức Giê-su đáp: “Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. Hẳn anh biết các điều răn: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ.” Anh ta nói: “Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ.” Đức Giê-su đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta: “Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.

Đức Giê-su rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ: “Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao!” Nghe Người nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng Người lại tiếp: “Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.” Các ông lại càng sửng sốt hơn nữa và nói với nhau: “Thế thì ai có thể được cứu?” Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói: “Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được.”

Suy niệm:

“Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?” Một anh thanh niên vội vã chạy đến, quỳ trước mặt Đức Giê-su và hỏi Ngài như thế khi Ngài vừa lên đường. Rõ ràng, anh đang háo hức và thao thức tìm kiếm một lối sống phù hợp ở đời này, để nhờ đó được hưởng hạnh phúc vững bền mãi mãi. Anh đã đến với Thầy Giê-su tốt lành để hỏi câu hỏi này, và anh thực sự chờ nơi Thầy câu trả lời.

Thầy nhắc anh về những giới răn liên quan đến tha nhân. Đây là những điều anh đã biết, và hơn nữa, anh thú nhận mình đã giữ chúng từ khi còn nhỏ (c. 20). Thầy Giê-su như bị cuốn hút bởi con người đạo đức của anh. Đưa mắt nhìn anh, Thầy đem lòng yêu mến (c. 21). Đúng là anh đã không làm hại gì đến tha nhân. Nhưng anh còn thiếu một điều quan trọng, đó là: Đi. Bán những gì mình có. Cho người nghèo. Rồi đến. Và theo Thầy Giê-su. Thầy mời anh đi một vòng, rồi trở lại. Lúc trở lại với Thầy, anh sẽ nhẹ hơn nhiều, vì mọi của cải đã được phân phát cho người nghèo khó. Thầy Giê-su muốn anh trở nên môn đệ của mình, sau khi đã trở nên tay trắng, không còn gì để nương tựa. Anh thanh niên sẽ có kho tàng trên trời, khi anh được giải phóng khỏi kho tàng của anh dưới đất.

Tiếc thay, anh đã từ chối lời mời của vị Thầy có lòng mến anh, và đã chỉ cho anh điều phải làm. Lúc nãy, anh chạy đến với Thầy, bây giờ, anh lại bỏ đi (c. 22). Lúc nãy, anh háo hức, vui tươi, bây giờ, anh sa sầm nét mặt. Anh không ngờ Thầy lại đòi hỏi tận căn đến thế. Anh mong sự sống vĩnh cửu, anh thích làm môn đệ Thầy Giê-su, nhưng anh lại không muốn bỏ chỗ dựa là của cải đời này. Lòng gắn bó với của cải đã là một trở ngại khiến anh mất tự do. Không phải vì anh chiếm hữu nhiều của cải, nhưng thực ra, vì của cải đã chiếm hữu anh.

Thầy Giê-su chắc còn buồn hơn anh thanh niên, vì Thầy bị mất một người mà Thầy ưng gọi làm môn đệ. Đến bao giờ, anh thanh niên mới nguôi ngoai nỗi buồn? Lời mời của Thầy tốt lành vẫn đeo đuổi tâm trí anh. Anh vẫn suốt đời thiếu một điều. Khi về nhà, khi tiếp xúc với của cải dư dật, có khi nào anh lại thao thức đặt câu hỏi: Tôi phải làm gì để được thừa hưởng sự sống đời đời? Có khi nào anh nghĩ đến chuyện chia sẻ cho người nghèo? Có khi nào anh lại muốn đến với Thầy Giê-su?

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top