Thứ Hai Tuần XIV Thường Niên – 08/07/2024

Lời Chúa – Mt 9,18-26:

Khi Đức Giê-su còn đang nói với dân chúng, thì bỗng một vị thủ lãnh đến gần bái lạy Người và nói: “Con gái tôi vừa mới chết. Nhưng xin Ngài đến đặt tay lên cháu, là nó sẽ sống.” Đức Giê-su đứng dậy đi theo ông ấy, và các môn đệ cũng đi với Người.

Bỗng một người đàn bà bị băng huyết đã mười hai năm tiến đến phía sau Người và sờ vào tua áo của Người, vì bà nghĩ bụng: “Tôi chỉ cần sờ được vào áo của Người thôi là sẽ được cứu!” Đức Giê-su quay lại thấy bà thì nói: “Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con.” Và ngay từ giờ ấy, bà được cứu chữa.

Đức Giê-su đến nhà viên thủ lãnh; thấy phường kèn và đám đông xôn xao, Người nói: “Lui ra! Con bé có chết đâu, nó ngủ đấy!” Nhưng họ chế nhạo Người. Khi đám đông bị đuổi ra rồi, thì Người đi vào, cầm lấy tay con bé, nó liền trỗi dậy. Và tin ấy đồn ra khắp cả vùng.

Suy niệm:

Bài Tin Mừng hôm nay là câu chuyện của những bàn tay. Vị thủ lãnh hội đường có cô con gái mới chết, nhờ ai đó giới thiệu, ông lật đật chạy đến với Đức Giê-su. Lòng tin của ông thật là mạnh, điều đã được diễn tả qua câu nói: “Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, là nó sẽ sống” (c. 18). Ông tin Đức Giê-su có thể cho con ông được hoàn sinh. Ông mời Ngài đến nhà mình chỉ để làm một chuyện là đặt bàn tay. Đặt bàn tay trên một xác chết còn ấm để làm cho nó sống lại. Như thế, ông tin vào uy quyền của Đức Giê-su, thể hiện qua bàn tay. Ngài cũng là một ngôn sứ như Ê-li-a hay Ê-li-sa trong Kinh Thánh. Các vị này đều có khả năng hoàn sinh kẻ chết (1 V 17,17-24; 2 V 4,32-37).

Đức Giê-su đã mau mắn nhận lời đến nhà ông. Ngài hiểu được nỗi đau của một người cha khi mất đứa con gái nhỏ. Khi Ngài đến nhà thì đám tang đã bắt đầu với những người thổi kèn và một đám đông hiếu kỳ gây ồn ào náo động. Đức Giê-su tiến vào nhà và bảo người ta lui ra khỏi phòng của cô bé: “Con bé có chết đâu, nó đang ngủ đấy!” (c. 24). Khi đám đông bị tống ra rồi, thì Ngài đi vào nơi cô bé nằm. Ngài không đặt bàn tay trên cô như yêu cầu của người cha, nhưng Ngài cầm lấy bàn tay cô bé và cô bé đã trỗi dậy (c. 25). Ngài đã đụng đến một xác chết và Ngài đã làm cho nó phục sinh. Đám tang trở thành đám tiệc, làm sao cảm được niềm vui của người cha? Đức Giê-su đã đem sự sống trở lại, để sự sống chiến thắng cái chết.

Trên đường đến nhà vị thủ lãnh, một phụ nữ bị băng huyết đến gặp Ngài. Không gặp diện đối diện, nhưng bà lén đến từ phía sau lưng, bởi lẽ căn bệnh lâu năm này đã làm cho bà ra ô uế, không được đụng đến ai. Cũng như vị thủ lãnh, bà có một niềm tin sắt đá: “Tôi chỉ cần sờ được vào áo của Người thôi là sẽ được cứu” (c. 21). Chẳng phải bà tin vào sức mạnh của cái áo choàng như một thứ ma thuật, nhưng bà tin vào quyền năng của người mặc chiếc áo đó. Bà đã dám đưa tay ra và sờ vào tua áo của Ngài (c. 20). Đức Giê-su nhận ra cái đụng chạm đầy lòng tin của bà. Chính Ngài quay lại, thấy bà và bắt đầu trò chuyện. “Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con” (c. 22). Lòng tin của bà đã được nhìn nhận, và bà được cứu từ giờ ấy. Ơn chữa lành đến từ một bàn tay dám đưa ra chạm đến Thiên Chúa.

Bài Tin Mừng hôm nay là câu chuyện của những bàn tay. Bàn tay quyền năng của Đức Giê-su, bàn tay lạnh giá của cô bé nằm đó, bàn tay rụt rè, e ngại, nhưng cũng rất quả quyết của người phụ nữ ốm đau. Bàn tay là điều kỳ diệu Thiên Chúa tặng ban cho con người. Bao ân sủng đến với tôi qua bàn tay đón lấy Mình Thánh Chúa. Bao điều tốt đẹp tôi trao cho tha nhân qua bàn tay bé nhỏ. Chỉ mong tay tôi đừng bị ô nhơ và đừng khép lại trước những người đang xin.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Lên đầu trang