Thứ Sáu Tuần IV Mùa Chay – 01/04/2022

Lời Chúa – Ga 7,1-2.10.25-30:

Hồi ấy, Đức Giê-su thường đi lại trong miền Ga-li-lê; thật vậy, Người không muốn đi lại trong miền Giu-đê, vì người Do-thái tìm giết Người.

Lễ Lều của người Do-thái gần tới, tuy nhiên, khi anh em Người đã lên dự lễ, thì chính Người cũng lên, nhưng không công khai và hầu như bí mật.

Bấy giờ, có những người ở Giê-ru-sa-lem nói: “Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao? Kìa, ông ta ăn nói công khai mà họ chẳng bảo gì cả. Phải chăng các nhà hữu trách đã thực sự nhìn nhận ông là Đấng Ki-tô? Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi; còn Đấng Ki-tô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả.” Lúc giảng dạy trong Đền Thờ, Đức Giê-su nói lớn tiếng rằng: “Các ông biết tôi ư? Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư? Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người. Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi.”

Bấy giờ, họ tìm cách bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến.

Suy niệm:

Lễ Lều là một đại lễ hàng năm quy tụ đông đảo dân chúng lên Đền thờ. Đây là một lễ rất vui, kéo dài cả tuần (Lv 23,34-36). Mục đích chính là để tạ ơn Chúa vì hoa trái mùa màng Ngài ban, và còn để nhớ lại tình thương Chúa trong thời gian 40 năm đi trong hoang địa. Lễ Lều là một lễ hội tưng bừng và long trọng bậc nhất. Những người tham dự cắm trại trong các lều làm bằng cành lá, được dựng trên mái nhà, gần nhà hay ngoài đồng. Mỗi buổi sáng có lễ rước nước từ hồ Si-lô-ác để rưới lên bàn thờ. Mỗi tối, tiền đình dành cho phụ nữ nơi Đền thờ rực rỡ ánh nến và vang tiếng múa hát.

Đức Giê-su đã không muốn bỏ qua lễ hội này, dù lên Đền thờ Giê-ru-sa-lem bây giờ thật là nguy hiểm đến tính mạng, vì người Do-thái, nghĩa là giới lãnh đạo Do-thái giáo, đang tìm cách giết Ngài. Đức Giê-su đã chọn giải pháp lên Đền thờ một cách kín đáo (c. 10). Nhưng vào giữa kỳ lễ, Ngài đã giảng dạy công khai, không chút sợ hãi (c. 14). Đức Giê-su dám đối mặt với thế lực đang đe dọa Ngài. Ngài bình tĩnh giảng ngay nơi Đền thờ, trước những thượng tế, những người Pha-ri-sêu, và dân cư ngụ ở Giê-ru-sa-lem. Họ chẳng dám làm gì Ngài, vì giờ của ngài chưa đến (c. 30).

Và rối, xảy ra cuộc tranh luận giữa Ngài với dân cư ngụ ở Giê-ru-sa-lem. Họ chẳng có chút thiện cảm nào với Ngài và chỉ muốn làm hại Ngài. Họ tin vào điều này một cách vững chắc: “Khi Đấng Kitô đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả” (c. 27). Đối với họ, nguồn gốc của Đấng Ki-tô phải là một điều bí ẩn. Họ không tin Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, bởi lẽ họ “biết ông này xuất thân từ đâu.” Chắc họ đã nghĩ Đức Giê-su là dân vùng Na-da-rét, làm nghề thợ mộc, sống với cha mẹ là Giu-se và Ma-ri-a. Niềm tự hào về cái biết đúng nhưng không đủ ấy đã khiến họ ngừng lại nơi nguồn gốc trần thế của Đức Giê-su.

Đức Giê-su thật là Đấng Ki-tô. Và đúng như dân Giê-ru-sa-lem đã tin, nguồn gốc của Ngài thật không dễ biết. Đức Giê-su biết nguồn gốc của mình. Ngoài nguồn gốc nhân loại, Ngài còn nguồn gốc thần linh, nguồn gốc từ trời. Ngài không tự mình mà đến, nhưng từ Thiên Chúa chân thật mà đến. Ngài xuất thân từ Thiên Chúa và được Thiên Chúa sai đi (cc. 28-29).

Dân Giê-ru-sa-lem không thấy được trọn vẹn con người Đức Giê-su. Họ đã giết Đấng Ki-tô đang ở gần bên họ, vì họ mơ đên một Đấng Ki-tô bí ẩn khác. Làm sao tôi có thể nhận ra Đức Ki-tô cao cả đang ở bên những người tầm thường tôi gặp mỗi ngày?

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.