Thứ Sáu Tuần VIII Thường Niên – 31/05/2024

LỄ ĐỨC MA-RI-A THĂM VIẾNG BÀ Ê-LI-SA-BÉT, lễ kính

Lời Chúa – Lc 1,39-56:

Hồi ấy, bà Ma-ri-a vội vã lên đường, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giu-đa. Bà vào nhà ông Da-ca-ri-a và chào hỏi bà Ê-li-sa-bét. Bà Ê-li-sa-bét vừa nghe tiếng bà Ma-ri-a chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy tràn Thánh Thần, liền kêu lớn tiếng và nói rằng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này? Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.”

Bấy giờ, bà Ma-ri-a nói: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.

Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc.

Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!

Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.

Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.

Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.

Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại đuổi về tay trắng.

Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người, như đã hứa cùng cha ông chúng ta, vì Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Áp-ra-ham và cho con cháu đến muôn đời.”

Bà Ma-ri-a ở lại với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng, rồi trở về nhà.

Suy niệm:

Từ Na-da-rét, Chị Ma-ri-a đã phải đi 160 cây số để đến nhà ông bà Da-ca-ri-a. Ngày nay, người ta cho rằng nhà của ông bà tư tế này nằm ở En Kerem, một ngôi làng nằm trên đồi, vây bọc bởi những cây ô-liu và vườn nho, cách Giê-ru-sa-lem 6 cây số về hướng tây. Cuộc hành trình vất vả, dài như cuộc hành hương lên Đền Thánh. Chị Ma-ri-a không đi một mình, chắc Chị đi với một người bà con. Hơn nữa, chị đi với Giê-su đang lớn lên trong lòng Chị. Khi nghe sứ thần nói bà chị họ Ê-li-sa-bét già nua đang mang thai, Ma-ri-a thấy mình có bổn phận phải vội vã lên đường. Chị muốn đem đến cho bà Ê-li-sa-bét sự hiện diện của Chị.

Một sự hiện diện khiêm tốn và lịch sự. Chị đã mở lời chào khi vừa bước vào nhà ông bà tư tế Da-ca-ri-a. Chúng ta không rõ Ma-ri-a đã chào như thế nào, nhưng lời chào của Chị đã làm bật dậy nơi bà Ê-li-sa-bét một chuỗi những âm vang mạnh mẽ và bất ngờ. Tai vừa nghe lời chào của cô em Ma-ri-a, Ê-li-sa-bét thấy thai nhi trong lòng mình nhảy lên vì vui sướng (cc. 41, 44). Lập tức, bà được đầy tràn Thánh Thần. Thánh Thần đã khiến bà nhận ra những mầu nhiệm lớn lao đang diễn ra trong cuộc hạnh ngộ ở đây, vào giây phút này. Ê-li-sa-bét lớn tiếng ca ngợi Ma-ri-a là người phụ nữ diễm phúc nhất. Ma-ri-a có phúc vì được chọn làm Mẹ sinh ra Đấng Cứu Độ (c. 42), và vì đã tin Chúa sẽ thực hiện những gì Người nói với mình (c. 45). Ngỡ ngàng và ngây ngất trong hạnh phúc, Ê-li-sa-bét kêu lên: “Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này?” (c. 43). Như thế, bà Ê-li-sa-bét đã biết mầu nhiệm kín ẩn nơi Chị Ma-ri-a. Ở phía ngược lại, khi thấy bà chị họ của mình mang thai, Ma-ri-a xác tín hơn vào những lời sứ thần đã nói với mình.

Một sự hiện diện mang tính phục vụ. Ma-ri-a đã ở với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng để giúp bà trong lúc sinh nở. Tất cả những việc trong nhà, hẳn chị Ma-ri-a đã tận tâm chu tất. Khi Chị nhận mình là nữ tỳ của Chúa (Lc 1,38), khi bà Ê-li-sa-bét gọi Chị là Mẹ của Chúa tôi (c. 43), thì Chị lại trở nên nữ tỳ phục vụ bà chị họ cao niên. Sự hiện diện của Chị đem lại cho cả nhà niềm vui và hạnh phúc. Giê-su vẫn lớn lên từng ngày trong Chị, và Chị cảm nhận điều đó. Lời ca Magnificat chẳng phải chỉ được cất lên một lần. Lời ngợi khen ấy thấm nhuần cuộc sống của Chị. Mãi mãi Chị là nữ tỳ hèn mọn được Thiên Chúa cúi xuống (c. 48). Và Chị biết mình cũng phải cúi xuống để phục vụ tha nhân.

Mọi cuộc gặp gỡ của chúng ta hằng ngày đều có tính linh thánh. Trong niềm vui của Thánh Thần, ta vừa cho đi, vừa nhận lãnh, vừa ngợi khen Chúa, vừa phục vụ con người. Ước gì chúng ta thấy mình lớn lên nhờ dám mở ra để gặp gỡ.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top