Thứ Tư Tuần IX Thường Niên – 07/06/2023

Lời Chúa – Mc 12,18-27:

Khi ấy, có những người thuộc nhóm Xa-đốc đến gặp Đức Giê-su. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. Họ hỏi Người: “Thưa Thầy, ông Mô-sê có viết cho chúng ta rằng: “Nếu anh hay em của người nào chết đi, để lại vợ mà không để lại con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình.” Vậy có bảy anh em trai. Người thứ nhất lấy vợ, nhưng chết đi mà không để lại một đứa con nối dòng. Người thứ hai lấy bà đó, rồi cũng chết mà không để lại một đứa con nối dòng. Người thứ ba cũng vậy. Cả bảy người đều không để lại một đứa con nối dòng. Sau cùng, người đàn bà cũng chết. Trong ngày sống lại, khi họ sống lại, bà ấy sẽ là vợ của ai trong số họ? Vì bảy người đó đã lấy bà làm vợ.”

Đức Giê-su nói: “Chẳng phải vì không biết Kinh Thánh và quyền năng Thiên Chúa mà các ông lầm sao? Quả vậy, khi người ta từ cõi chết sống lại, thì chẳng còn lấy vợ lấy chồng, nhưng sẽ giống như các thiên thần trên trời. Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, các ông đã không đọc trong sách Mô-sê đoạn nói về bụi gai sao? Thiên Chúa phán với ông ấy thế nào? Người phán: Ta là Thiên Chúa của Áp-ra-ham, Thiên Chúa của I-xa-ác, và Thiên Chúa của Gia-cóp. Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống. Các ông lầm to!”

Suy niệm:

Khi được hỏi về cuộc sống mai hậu, Khổng Tử đã trả lời đại khái như sau: chuyện đời này còn chưa nắm hết, nói gì đến chuyện đời sau. Nhưng chuyện đời sau vẫn là thao thức muôn thuở của con người. Con người muốn biết sau cuộc sống ngắn ngủi này, mình sẽ đi về đâu. Đi mà không rõ đích đến thì sẽ đi lông bông vô định. Tiếc là có người đã tin rằng chẳng có gì sau cái chết!

Nhóm Xa-đốc cũng thuộc hạng người trên. Họ là những tư tế Do-thái giáo bảo thủ, không chấp nhận các ý tưởng mới như chuyện người chết sống lại hay sự hiện hữu của các thiên thần. Trong Kinh Thánh, họ chỉ dựa vào Ngũ Thư, trong đó có sách Đệ Nhị Luật. Sách này có nói đến chuyện một người trong họ hàng gần (Đnl 25,5-10) phải lấy bà vợ góa không con của anh em mình để có người nối dõi. Nhóm Xa-đốc đã đưa ra một trường hợp hãn hữu và buồn cười (cc. 20-23) để cho thấy chuyện sống lại là vô lý và ông Mô-sê cũng chẳng tin chuyện đó. “Khi họ sống lại, bà ấy sẽ là vợ của ai trong số họ? Vì bảy người đó đã lấy bà làm vợ.”

Đức Giê-su đã nặng lời chê các tư tế trong nhóm này (c. 24). Họ đã hiểu cuộc sống đời sau như một thứ kéo dài cuộc sống hiện tại, nơi đó, người ta vẫn cưới vợ, lấy chồng, vẫn sinh con đẻ cái. Đức Giê-su cho thấy một bộ mặt khác hẳn của đời sau. Người được sống lại là người bước vào cuộc sống hoàn toàn mới. Họ sống “như các thiên thần trên trời” (c. 25), nghĩa là sống trọn vẹn cho việc phụng sự Thiên Chúa, với một thân xác đã được biến đổi nên giống thân xác Đấng phục sinh. Nhưng đừng hiểu thiên đàng là nơi mất đi sự ấm áp của tình người. “Hôm nay anh sẽ được ở với tôi trên thiên đàng” (Lc 23,43). “Thầy đi dọn chỗ cho anh em, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó” (Ga 14,3). Tình yêu với Thầy Giê-su và những mối dây thân ái giữa người với người chẳng có gì bị phá vỡ, nhưng trở nên hoàn hảo vững bền. Người ta sẽ không cưới hỏi hay sinh con, nhưng tình nghĩa vợ chồng được nâng lên một bình diện mới.

Đức Giê-su trưng dẫn sách Xuất Hành để minh chứng có sự sống lại. Thiên Chúa nhận mình là Thiên Chúa của các tổ phụ Ít-ra-en (Xh 3,15). Mà người Do-thái tin là Ngài không gắn mình với các anh hùng đã chết. Vậy Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp phải là những người đang sống, nghĩa là những người đã chết và đã được phục sinh.

Chúng ta tuyên xưng có sự sống đời sau qua kinh Tin Kính. Nhưng sống niềm tin ấy giữa thế giới vật chất và vô tín là điều không dễ. Chỉ xin cho vất vả lo toan đời này không làm ta quên đời sau.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Scroll to Top