Thứ Tư Tuần XIV Thường Niên – 10/07/2024

Lời Chúa – Mt 10,1-7:

Khi ấy, Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, để ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

Sau đây là tên của mười hai Tông Đồ: đứng đầu là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông; sau đó là ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê và ông Gio-an, em của ông; ông Phi-líp-phê và ông Ba-tô-lô-mê-ô; ông Tô-ma và ông Mát-thêu người thu thuế; ông Gia-cô-bê con ông An-phê và ông Ta-đê-ô; ông Si-môn thuộc nhóm Quá Khích, và ông Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, là chính kẻ nộp Người. Đức Giê-su sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng:

“Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của dân Sa-ma-ri. Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en. Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. Đừng kiếm vàng bạc hay tiền giắt lưng. Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn.”

Suy niệm:

Đức Giê-su đã cần mười hai bạn trẻ cộng tác với mình, để làm mục tử cho đàn chiên, làm thợ gặt cho mùa lúa chín vàng, làm tông đồ cho một nước Palestine nhỏ bé. Ngài chia sẻ cho họ uy quyền mình có và sứ vụ mình làm (c. 1). Con số mười hai gợi nhớ mười hai chi tộc Israel ngày xưa. Giáo Hội Ngài thiết lập sẽ là Israel mới, đặt nền trên mười hai bạn trẻ.

Chúng ta khó hình dung khuôn mặt riêng của mỗi vị tông đồ, nhưng ta biết tên của họ qua các sách Tin Mừng, dù có chút dị biệt. Họ có cá tính và cuộc đời riêng, nhưng đều được gọi bởi Thầy Giê-su, và được Thầy sai đến với dân tộc mình là Israel (c. 6). Tin Mừng Mát-thêu kể tên nhóm Mười Hai theo từng cặp. Si-môn Phê-rô đứng đầu danh sách, còn Giu-đa Ít-ca-ri-ốt thì đứng cuối. Chỉ sau này ta mới biết Si-môn sẽ chối Thầy và Giu-đa sẽ phản bội. Có những cặp anh em ruột: Si-môn và An-rê, Gio-an và Gia-cô-bê. Có người làm nghề thu thuế cho quân đô hộ: Mát-thêu. Có người lại muốn dùng vũ trang giải phóng đất nước: Si-môn thuộc nhóm Quá Khích. Có ba người được coi là môn đệ thân tín: Phê-rô, Gio-an và Gia-cô-bê. Nói chung, đa số là những người ít học thức, làm nghề đánh cá. Được sai đi thật là một thách đố đối với họ. Họ có làm nổi những việc Thầy giao không?

Vào thời Đức Giê-su, rao giảng “Nước Trời đã đến gần” là điều không dễ. Để người ta tin chuyện đó, cần phải minh chứng bằng hành động cụ thể, như chữa lành bệnh hoạn và khử trừ thần ô uế. Vào thời nay, rao giảng Tin Mừng Nước Trời lại càng không dễ. Rao giảng vẫn phải đi kèm với các việc phục vụ con người. Lập một bệnh xá, bắc một cây cầu, đào một giếng nước, giúp trẻ em nghèo đến trường, đưa người cai nghiện về lại với cộng đoàn, cho các cô gái lầm lỡ có chỗ sinh con và nuôi con,… Giáo Hội đã làm nhiều việc và vẫn còn bao nhu cầu mới mẻ. Nhưng có một việc mà xã hội hôm nay không biết là mình đang cần, đó là được giải phóng khỏi những thần ô uế mới đang ám ảnh con người.

Mười Hai tông đồ ngày xưa đã đi khắp mảnh đất Palestine, và đã đặt chân đến những vùng đất mới. Thế giới hôm nay rộng hơn và phẳng hơn xưa. Chúng ta được Đấng Phục sinh sai đến mọi dân tộc (Mt 28,20). Các phương tiện truyền thông ngày nay giúp ta dễ dàng làm chuyện đó. Nhưng chúng ta vẫn không được quên, trên quê hương Việt Nam gần 80 triệu đồng bào chưa đón nhận Tin Mừng.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Lên đầu trang