Sách Gióp

Chương 14

1 Con người do phụ nữ sinh ra, tuổi đời ngắn ngủi, mà âu lo chồng chất.

2 Tựa đóa hoa mới nở đã tàn, con người qua mau, khác nào bóng câu qua cửa sổ,

3 thế mà Ngài lại để mắt nhìn xem, còn bắt ra đối chất với Ngài.

4 Ai tìm thanh sạch được từ ô uế? Dứt khoát chẳng một ai!

5 Vì tuổi con người đã được Ngài ấn định, sống được bao năm tháng là tuỳ thuộc ở Ngài. Ngài định giới hạn rồi, sao có thể vượt qua!

6 Xin Ngài đừng để ý đến con người nữa, cho nó được an nhàn thư thái, và phấn khởi mừng vui như người làm mướn xong được một ngày.

7 Quả vậy, đến như cây cối mà vẫn còn có niềm hy vọng, bị chặt rồi, còn có thể mọc lại xanh tươi, và không ngớt đâm chồi nảy lộc,

8 dầu cho dưới đất rễ cây có già và gốc cây nằm chết trong cát bụi,

9 chỉ cần một ít nước là đã vội đâm chồi, nhánh vươn dài như một cây non.

10 Còn con người chết là nằm bất động, sẽ ở đâu khi tắt thở rồi?

11 Nước biển có thể biến mất, sông ngòi có thể cạn khô,

12 cũng thế, con người nằm xuống ngủ yên rồi là không thức dậy nữa. Bao lâu các tầng trời còn tồn tại, nó vẫn không thức giấc, không tỉnh dậy, không hết ngủ say.

13 Ôi, giả như Ngài giấu con trong âm phủ, cất con ở đó cho đến lúc cơn giận Ngài nguôi, cho con một thời hạn, rồi lại nhớ đến con?

14 – vì đã chết rồi, làm sao con người sống lại được? – Trong suốt cả thời gian khổ dịch con vẫn cứ đợi chờ, cho tới khi Ngài nâng con dậy.

15 Bấy giờ, Ngài gọi, con sẽ xin thưa. Bởi vì Ngài những khát khao mòn mỏi nhìn thấy công trình do tay Ngài làm nên.

16 Bây giờ, Ngài đếm từng bước con đi, nhưng lúc ấy, Ngài sẽ không còn quan tâm đến tội con nữa.

17 Lúc ấy, tội ác con, Ngài sẽ niêm trong bọc, lỗi lầm con, Ngài sẽ phủ lấp đi.

18 Than ôi! Chẳng khác chi núi sập xuống vỡ tan, đá tảng bị dời qua chỗ khác,

19 chẳng khác chi nước chảy đá mòn, và mưa rào cuốn trôi cát bụi, cũng vậy, hy vọng của người phàm, Ngài làm tiêu tan hết.

20 Ngài quật cho nó ngã không dậy được, và nó phải ra đi, Ngài làm cho mặt mày nó ra xấu xa ghê tởm, rồi Ngài đuổi nó đi.

21 Con cái nó có được vẻ vang rạng rỡ, nó cũng chẳng hay; chúng có bị khinh khi miệt thị, nó nào có biết!

22 Đau đớn trong thân xác, duy một mình nó chịu, tang tóc trong tâm hồn, chỉ một mình nó hay.