Sách Ngôn Sứ Giê-rê-mi-a

Chương 2

Các lời giảng cổ nhất về việc Ít-ra-en phản bội

1 Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi:

2 Hãy đi mà thét vào tai Giê-ru-sa-lem như sau: ĐỨC CHÚA phán thế này: Ta nhớ lại lòng trung nghĩa của ngươi lúc ngươi còn trẻ, tình yêu của ngươi khi ngươi mới thành hôn, lúc ngươi theo Ta trong sa mạc, trên vùng đất chẳng ai gieo trồng.

3 Bấy giờ, Ít-ra-en là của thánh thuộc về ĐỨC CHÚA, là phần hoa lợi đầu mùa của Người; tất cả những ai ăn lạm vào đó đều phạm lỗi, chúng phải mang tai mắc họa, – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

4 Hỡi nhà Gia-cóp và mọi dòng tộc nhà Ít-ra-en, hãy nghe lời ĐỨC CHÚA.

5 ĐỨC CHÚA phán như sau: “Cha ông các ngươi đã thấy Ta bất công ở chỗ nào mà chúng lại rời bỏ Ta để bước theo thần hư ảo, và chính chúng trở thành hư ảo?

6 Chúng cũng chẳng thèm hỏi: “ĐỨC CHÚA ở đâu? Đấng đã đưa chúng ta từ đất Ai-cập đi lên, Đấng dẫn bước chúng ta trong sa mạc, trong miền đất cằn cỗi, trong nơi cát lún, trong miền đất khô cháy và tối tăm, miền đất không người lai vãng, chẳng ai cư ngụ, Người ở đâu rồi?

7 Ta đã đưa các ngươi vào miền đất xanh tươi để các ngươi được ăn hoa trái thổ sản của nó. Nhưng một khi vào rồi, các ngươi đã làm nhơ nhớp đất của Ta, và biến gia sản của Ta thành đồ ghê tởm.

8 Hàng tư tế cũng chẳng thèm hỏi: “ĐỨC CHÚA ở đâu? Các chuyên viên Lề Luật chẳng biết đến Ta, các mục tử thì chống lại Ta, còn ngôn sứ lại nhờ Ba-an mà tuyên sấm, chúng đi theo những thần vô tích sự.

9 Bởi vậy, Ta sẽ còn tố cáo các ngươi, -sấm ngôn của ĐỨC CHÚA-, tố cáo con cái các ngươi nữa.

10 Các ngươi cứ qua đảo dân Kít-tim mà xem, cứ sai người đi Kê-đa để tìm hiểu kỹ và xem có đời thuở nào như thế chăng?

11 Có dân nào lại đánh đổi thần minh của mình – mà những thứ đó lại chẳng phải là thần minh? Thế mà dân Ta đã đánh đổi vinh quang của nó đi lấy cái vô tích sự!

12 Này trời, hãy kinh khiếp về chuyện đó, hãy run sợ cho hồn xiêu phách lạc, -sấm ngôn của ĐỨC CHÚA,

13 vì dân Ta đã phạm hai tội: chúng đã bỏ Ta là mạch nước trường sinh để làm những hồ nứt rạn, không giữ được nước.

14 Ít-ra-en có phải là nô lệ hay gia nhân không, thế mà sao nó lại bị người ta cưỡng đoạt?

15 Những con sư tử đã gầm gừ đe dọa nó, chúng rống lên, biến xứ sở nó thành chốn hoang vu, thiêu hủy đô thị nó, không còn người cư trú nữa.

16 Cả con cháu Nốp và Tác-pan-khết cũng cạo trọc đầu ngươi.

17 Chẳng phải chính ngươi đã gây nên điều ấy, vì đã bỏ ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi, khi Người dẫn ngươi trên đường ngươi đi đó sao?

18 Và bây giờ, ngươi đi Ai-cập uống nước sông Si-kho, thì nào được ích chi? Ngươi đi Át-sua uống nước Sông Cả, thì nào có lợi gì?

19 Sự gian ác của ngươi phải sửa trị ngươi, hành vi phản bội của ngươi sẽ trừng phạt ngươi. Ngươi phải biết, ngươi phải thấy rằng: lìa bỏ ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi, không còn kính sợ Người, thì thật là xấu xa và cay đắng – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng.

20 Phải, từ lâu rồi, ách đè lên ngươi, ngươi bẻ gãy, xiềng xích trói buộc ngươi, ngươi giật phăng; ngươi còn dám nói: “Chẳng làm tôi ai cả!” Thế rồi, trên khắp các đồi cao, dưới mọi lùm cây rậm, ngươi uốn mình như một con điếm.

21 Còn Ta, Ta đã trồng ngươi như cây nho hảo hạng, cây nho thuần chủng. Sao ngươi lại thoái hóa thành những cành nho tạp chủng?

22 Ngươi có dùng thuốc mà thanh tẩy ngươi, có cho nhiều xà bông mấy đi nữa thì trước nhan Ta, vết tội của ngươi vẫn sờ sờ ra đó – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng.

23 Làm sao ngươi nói được: “Tôi đâu bị nhơ uế? Tôi đâu chạy theo thần Ba-an?” Cứ nhìn đường ngươi đi trong thung lũng rồi sẽ biết ngươi đã làm gì. Con lạc đà cái non dại chạy lăng xăng khắp mọi nẻo đường,

24 con lừa cái hoang quen thói trong sa mạc nổi cơn thèm khát lên, thở hổn hà hổn hển. Chứng động cỡn của nó, ai mà ghìm được? Muốn tìm kiếm nó, đâu khó nhọc gì, cứ đến tháng của nó là gặp được nó thôi.

25 Coi chừng chân mất dép, họng bỏng khô! Nhưng ngươi nói: “Vô phương! Tôi trót yêu ngoại kiều, tôi sẽ đi theo họ.”

26 Kẻ trộm xấu hổ khi bị bắt thế nào, con cái nhà Ít-ra-en cũng thẹn thùng như vậy. Tất cả bọn chúng cùng vua chúa và thủ lãnh, tư tế và ngôn sứ đều xấu hổ thẹn thùng,

27 vì đã nói cùng khúc gỗ: “Ngài là cha của con”, đã thưa với cục đá: “Ngài là mẹ sinh ra con.” Quả thế, thay vì quay mặt, chúng quay lưng lại với Ta. Nhưng lúc gặp tai họa, chúng lại nói: “Xin Ngài trỗi dậy cứu thoát chúng con!”

28 Đâu cả rồi, các thần của ngươi, các thần ngươi đã làm ra ấy? Chúng trỗi dậy đi nào nếu chúng cứu được ngươi lúc ngươi gặp tai họa. Vì, Giu-đa hỡi, ngươi có bao nhiêu thành thì cũng có bấy nhiêu thần.

29 Sao các ngươi dám tranh tụng với Ta? Các ngươi đều phản bội Ta hết thảy – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

30 Ta đã đánh phạt con cái các ngươi, nhưng đâu có ích gì: chúng chẳng tiếp thu lời sửa dạy. Gươm của các ngươi đã làm thịt các ngôn sứ khác nào sư tử phá tan hoang.

31 Và các ngươi, thế hệ hôm nay, hãy ngẫm xem lời ĐỨC CHÚA phán dạy: “Đối với Ít-ra-en, phải chăng Ta đã là sa mạc hay đất đai cằn cỗi tối tăm?” Thế mà sao dân Ta lại nói: “Chúng tôi muốn tự do chứ không còn đến với Ngài nữa?”

32 Hỏi có trinh nữ nào quên được đồ trang sức, hay có cô dâu nào bỏ được chiếc thắt lưng? Thế mà dân Ta lại quên Ta đó, quên Ta tự thuở nào.

33 Thật, ngươi đã khéo vạch đường mở lối để tìm kiếm yêu đương. Cho nên cả những chuyện gian tà, ngươi cũng từng quen thói.

34 Ngay trên tà áo ngươi, cũng thấy máu người nghèo vô tội, dù ngươi chẳng bắt gặp họ khoét vách đục tường. Với những chuyện như thế

35 mà ngươi vẫn bô bô: “Tôi hoàn toàn vô tội. Bằng chứng là Người không trút cơn giận trên tôi.” Này Ta kết án ngươi bởi vì ngươi dám nói: “Tôi hoàn toàn vô tội.”

36 Sao ngươi thay lòng đổi dạ quá dễ dàng như thế? Như đã xấu hổ vì Át-sua, ngươi sẽ xấu hổ vì Ai-cập:

37 Từ nơi đây, ngươi sẽ ôm đầu ra đi. ĐỨC CHÚA đã loại trừ những kẻ ngươi nương tựa; đi với chúng, ngươi sẽ chẳng thành công!