Sách Ngôn Sứ I-sai-a

Chương 15

Hạch tội Mô-áp

1 Lời sấm hạch tội Mô-áp.
Phải, giữa đêm khuya, thành A của Mô-áp
bị tàn phá và phải tiêu vong.
Phải, giữa đêm khuya, thành Kia Mô-áp
bị tàn phá và phải tiêu vong.

2 Dân Đi-vôn lên những nơi cao mà khóc lóc;
Mô-áp rên siết tại Nơ-vô và Mê-đơ-va. Người nào cũng để đầu trọc và râu cạo nhẵn.

3 Ngoài phố phường, người ta mặc áo vải thô;
trên mái nhà và tại các quảng trường,
mọi người đều rên siết và khóc lóc thảm thương.

4 Khét-bôn và En-a-lê kêu la, tiếng chúng thấu đến tận Gia-hát.
Vì thế, lòng dạ Mô-áp run rẩy,
hồn Mô-áp cũng run rẩy cho số phận mình.

5 Lòng tôi kêu gào bênh vực Mô-áp;
những người dân tị nạn đã đến tận Xô-a và Éc-lát Sơ-li-si-gia.
Thật vậy, tại dốc Lu-khít, họ vừa trèo vừa khóc;
quả thế, trên đường Khô-rô-na-gim,
họ thốt lên những tiếng kêu than thảm bại.

6 Thật vậy, dòng nước Nim-rim thành nơi hoang tàn;
thật vậy, cỏ úa khô, cây chết héo, màu xanh cũng chẳng còn.

7 Vì thế, những gì đã kiếm được hay để dành,
họ đều phải chuyển qua bên kia Thác Liễu.

8 Thật vậy, tiếng kêu la vọng khắp lãnh thổ Mô-áp,
tiếng rên siết vang đến tận Éc-la-gim,
tiếng rên siết thấu đến tận Bơ-e Ê-lim.

9 Thật vậy, dòng nước Đi-môn đầy những máu!
Ta sẽ giáng thêm cho Đi-môn những tai họa khác nữa
là cho sư tử đuổi theo những người Mô-áp thoát nạn
và những kẻ còn sót lại trên đất.