Sách Sa-mu-en 1

Chương 20

Ông Giô-na-than giúp ông Ða-vít trốn thoát

1 Ông Ða-vít trốn khỏi Nai-giốt thuộc Ra-ma, và đến nói trước mặt ông Giô-na-than: “Tôi đã làm gì, tôi có lỗi gì, có tội gì với cha anh, mà người lại tìm hại mạng sống tôi?”2 Ông Giô-na-than trả lời: “Không đời nào! Anh sẽ không chết đâu! Anh xem: cha tôi không làm điều gì, lớn hay nhỏ, mà không tiết lộ cho tôi. Vậy sao cha tôi lại giấu tôi điều này? Không có chuyện đó đâu!”3 Ông Ða-vít nói lại và thề: “Cha anh thừa biết tôi được đẹp lòng anh, nên đã tự bảo: “Giô-na-than không được biết điều này, kẻo nó buồn phiền. Có ĐỨC CHÚA hằng sống, có anh đang sống đó, tôi xin thề: giữa tôi và cái chết chỉ còn một bước.”4 Ông Giô-na-than nói với ông Ða-vít: “Lòng anh muốn sao, tôi sẽ làm cho anh như vậy.”5 Ông Ða-vít trả lời ông Giô-na-than: “Mai là ngày đầu tháng, và tôi phải ngồi ăn với đức vua. Anh sẽ để cho tôi đi và tôi sẽ ẩn ngoài đồng cho đến chiều ngày kia.6 Nếu cha anh thấy vắng tôi, anh cứ nói: “Anh Ða-vít đã nài nẵng xin phép con chạy về Bê-lem, thành của anh, vì ở đó có hy lễ hằng năm cho toàn thị tộc.7 Nếu người nói: “Tốt lắm”, thì tôi tớ anh đây được bình an. Nhưng nếu người nổi giận, thì anh nên biết rằng người đã quyết tâm làm điều ác.8 Xin anh lấy tình mà xử với tôi tớ anh đây, vì anh đã nhân danh ĐỨC CHÚA mà lập giao ước với tôi tớ anh. Nếu tôi có lỗi, thì chính anh hãy giết tôi đi, chứ sao lại đưa tôi đến với cha anh?”9 Ông Giô-na-than nói: “Không đời nào anh được nghĩ thế! Vì nếu tôi biết rằng cha tôi đã quyết tâm làm điều ác để hại anh, chẳng lẽ tôi lại không báo cho anh biết sao?”10 Ông Ða-vít nói với ông Giô-na-than: “Ai sẽ báo cho tôi biết, nếu cha anh trả lời anh cách cứng cỏi?”

11 Ông Giô-na-than bảo ông Ða-vít: “Nào chúng ta ra ngoài đồng”, và cả hai ra ngoài đồng.12 Ông Giô-na-than nói với ông Ða-vít: “Có ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en chứng giám! Ngày mai ngày kia, vào giờ này, tôi sẽ dò ý cha tôi. Nếu mọi sự tốt đẹp cho Ða-vít, mà bấy giờ tôi lại không sai người đến tiết lộ cho anh,13 thì xin ĐỨC CHÚA phạt Giô-na-than thế này, và còn thêm thế kia nữa! Còn nếu cha tôi muốn làm điều ác hại anh, thì tôi sẽ tiết lộ cho anh, sẽ để cho anh đi, và anh sẽ đi bình an. Xin ĐỨC CHÚA ở với anh như đã ở với cha tôi!14 Nếu tôi còn sống, thì xin anh lấy tình mà xử với tôi như ĐỨC CHÚA đòi hỏi. Còn nếu tôi chết,15 thì xin anh đừng dứt bỏ tình nghĩa với gia đình tôi mãi mãi, ngay cả khi ĐỨC CHÚA loại bỏ các kẻ thù của Ða-vít khỏi mặt đất, không sót một tên.”16 Ông Giô-na-than lập giao ước với nhà ông Ða-vít và nói: “Xin ĐỨC CHÚA hỏi tội các kẻ thù của Ða-vít!”17 Ông Giô-na-than còn bắt ông Ða-vít thề, vì tình yêu của ông đối với ông Ða-vít: thật vậy, ông yêu Ða-vít như yêu chính mình.

18 Ông Giô-na-than bảo ông Ða-vít: “Mai là ngày đầu tháng, người ta sẽ thấy vắng anh vì chỗ anh trống.19 Ngày kia, anh sẽ xuống mau, sẽ đến chỗ anh đã ẩn ngày xảy ra vụ đó và sẽ ngồi bên cạnh tảng đá E-den.20 Còn tôi, tôi sẽ bắn ba mũi tên về một phía, làm như nhắm vào một cái bia.21 Tôi sẽ sai người đầy tớ: “Ði tìm các mũi tên đi! Nếu tôi bảo người đầy tớ: “Ðây này, các mũi tên ở đằng sau ngươi, nhặt đi! thì anh hãy đến: anh được bình an, và không có gì cả. Có ĐỨC CHÚA hằng sống, tôi xin thề.22 Nhưng nếu tôi nói với người thiếu niên thế này: “Kia kìa, các mũi tên ở đằng trước ngươi! thì anh hãy đi, vì ĐỨC CHÚA bảo anh đi.23 Còn lời mà tôi và anh, chúng ta đã nói với nhau, thì có ĐỨC CHÚA chứng giám giữa tôi và anh mãi mãi.”

24 Vậy ông Ða-vít ẩn ngoài đồng. Ðến ngày đầu tháng, nhà vua ngồi bàn dùng bữa.25 Nhà vua ngồi chỗ mình, như mọi khi, ở chỗ gần vách. Ông Giô-na-than ngồi đối diện. Ông Áp-ne ngồi bên cạnh vua Sa-un, còn chỗ ông Ða-vít thì trống.26 Hôm đó, vua Sa-un không nói gì, vì vua tự bảo: “Ðó là chuyện tình cờ. Nó không thanh sạch, hẳn nó không thanh sạch.”27 Hôm sau ngày đầu tháng, ngày thứ hai, chỗ ông Ða-vít vẫn trống. Vua Sa-un hỏi ông Giô-na-than, con vua: “Tại sao cả hôm qua lẫn hôm nay, con trai ông Gie-sê không đến dùng bữa?”28 Ông Giô-na-than trả lời vua Sa-un: “Anh Ða-vít đã nài nẵng xin phép con về Bê-lem.29 Anh ấy đã nói: “Xin để cho tôi đi, vì chúng tôi có hy lễ của thị tộc trong thành, và anh tôi đã ra lệnh cho tôi về. Bây giờ nếu tôi được đẹp lòng anh, xin anh cho tôi đi khỏi đây để về thăm các anh tôi. Vì thế anh ấy không đến bàn ăn của đức vua.”

30 Vua Sa-un nổi cơn thịnh nộ với ông Giô-na-than, và vua nói với ông: “Thằng con của mụ đàn bà hư thân mất nết kia! Tao lại không biết mày cặp kè với thằng con trai lão Gie-sê, để mày phải nhục và con mẹ đã đẻ ra mày cũng phải nhục sao?31 Thật vậy, bao lâu thằng con trai lão Gie-sê còn sống trên mặt đất, thì mày và vương quyền của mày sẽ không vững đâu. Bây giờ hãy sai người đi bắt nó về đây cho tao, vì nó đáng chết.”32 Ông Giô-na-than thưa với vua Sa-un, cha của ông, và nói: “Sao lại giết anh ấy? Anh ấy đã làm gì?”33 Vua Sa-un phóng cây giáo vào ông Giô-na-than, để đâm ông, và ông biết rằng cha ông đã quyết định giết ông Ða-vít.34 Nổi giận bừng bừng, ông Giô-na-than đứng lên khỏi bàn ăn, và ngày thứ hai sau ngày đầu tháng đó, ông không dùng bữa, vì ông buồn cho ông Ða-vít, bởi lẽ cha ông đã xử bất công với ông ấy.

35 Sáng hôm sau, ông Giô-na-than ra ngoài đồng, đến chỗ đã hẹn với ông Ða-vít, có một đầy tớ nhỏ đi với ông.36 Ông bảo đầy tớ: “Ngươi chạy đi tìm những mũi tên ta bắn!” Người đầy tớ chạy đi, và ông bắn mũi tên sao cho vượt qua nó.37 Người đầy tớ đến chỗ mũi tên ông Giô-na-than vừa bắn. Ông Giô-na-than kêu ở phía sau người đầy tớ, ông nói: “Mũi tên không phải ở đằng trước ngươi sao”?38 Ông Giô-na-than kêu ở phía sau: “Mau lên, lẹ lên, đừng đứng lại!” Người đầy tớ của ông Giô-na-than lượm mũi tên và đến với chủ.39 Người đầy tớ không biết gì hết, chỉ có ông Giô-na-than và ông Ða-vít biết sự việc.

40 Ông Giô-na-than giao vũ khí cho người đầy tớ và bảo: “Ði mang về thành.”41 Người đầy tớ về rồi, ông Ða-vít đứng dậy từ phía nam, sấp mặt xuống đất ba lần, rồi hai ông hôn nhau và cùng khóc, cho đến khi ông Ða-vít nén được cơn xúc động.42 Ông Giô-na-than nói với ông Ða-vít: “Anh hãy đi bình an, vì cả hai chúng ta đã nhân danh ĐỨC CHÚA mà thề rằng: ĐỨC CHÚA sẽ ở giữa tôi và anh, giữa dòng dõi tôi và dòng dõi anh, mãi mãi!”