Mục 7: “Ngày sau bởi trời”, Người “lại xuống phán xét kẻ sống và kẻ chết” (668–682)

I. “Người sẽ trở lại trong vinh quang” (668–677)
Đức Ki-tô đã hiển trị nhờ Hội Thánh… (668–670)

668450, 518

“Đức Ki-tô đã chết và sống lại chính là để làm Chúa kẻ sống cũng như kẻ chết” (Rm 14,9). Việc Đức Ki-tô lên trời cho thấy nhân tính của Người cũng được tham dự vào quyền năng và uy quyền của chính Thiên Chúa. Chúa Giê-su Ki-tô là Chúa: Người nắm mọi quyền bính trên trời dưới đất. Người “vượt trên mọi quyền lực thần thiêng, trên mọi tước vị có thể có được” vì Chúa Cha “đã đặt tất cả dưới chân Người” (Ep 1,20-22). Đức Ki-tô là Chúa của tất cả vũ trụ605 và của lịch sử. Nơi Người, lịch sử của con người, kể cả toàn bộ công trình tạo dựng, tìm gặp được “nơi quy tụ” của mình,606 tột đỉnh siêu việt của mình.

669792, 1088, 541

Là Chúa, Đức Ki-tô cũng là Đầu Hội Thánh, Thân Thể của Người.607 Được đưa lên trời và được tôn vinh sau khi chu toàn sứ vụ, Đức Ki-tô vẫn hiện diện nơi trần thế trong Hội Thánh của Người. Công trình cứu chuộc là nguồn mạch của quyền bính mà Đức Ki-tô thực thi trong Hội Thánh bằng sức mạnh của Chúa Thánh Thần.608 “Nước của Đức Ki-tô đã hiện diện một cách mầu nhiệm”609 trong Hội Thánh, là “hạt giống và điểm khởi đầu của Nước Trời nơi trần thế.”610

6701042, 825, 547

Khởi từ cuộc Thăng Thiên, kế hoạch của Thiên Chúa bước vào giai đoạn hoàn thành. Chúng ta đang sống trong “giờ cuối cùng” (1 Ga 2,18).611 “Quả vậy, những thời đại cuối cùng đã đến với chúng ta và sự canh tân trần gian đã được thiết lập một cách không thể đảo ngược, và trong thời đại này sự canh tân đó đã được tiền dự một cách hiện thực nào đó: thật vậy, Hội Thánh nơi trần gian được ghi dấu bằng sự thánh thiện thật, tuy còn bất toàn.”612 Nước Đức Ki-tô đã biểu lộ sự hiện diện của mình nhờ những dấu chỉ kỳ diệu613 đi kèm theo việc loan báo Nước đó nhờ Hội Thánh.614

… cho tới khi mọi sự quy phục Người (671–672)

6711043, 769, 773, 1043, 2046, 2817

Tuy nhiên, Nước Đức Ki-tô, đang hiện diện trong Hội Thánh của Người, chưa phải là tuyệt đối với “quyền năng và vinh quang” (Lc 21,27)615 do việc Vua ngự đến trần gian. Nước này còn bị các thế lực sự dữ tấn công,616 mặc dù chúng đã bị đánh bại tận gốc rễ do cuộc Vượt Qua của Đức Ki-tô. Cho tới khi mọi sự quy phục Người,617 “cho tới khi có trời mới đất mới, nơi công lý ngự trị, Hội Thánh lữ hành, trong các bí tích và các định chế của mình, vốn là những điều thuộc thời đại này, vẫn mang hình dáng của thời đại chóng qua này và chính Hội Thánh đang sống giữa các thụ tạo còn đang rên siết và quằn quại như sắp sinh nở và mong đợi cuộc tỏ hiện của các con cái Thiên Chúa.”618 Vì vậy, các Ki-tô hữu cầu nguyện, nhất là trong bí tích Thánh Thể,619 để Đức Ki-tô mau lại đến,620 bằng cách thưa với Người: “Lạy Chúa, xin ngự đến!” (Kh 22,20).621

672732, 2612

Đức Ki-tô, trước cuộc Thăng Thiên của Người, đã khẳng định rằng chưa đến giờ Người thiết lập Nước của Đấng Mê-si-a một cách vinh hiển mà Ít-ra-en mong đợi,622 Nước đó phải mang lại cho mọi người, theo lời các tiên tri,623 một trật tự vĩnh viễn của công lý, của tình yêu, và của hòa bình. Thời gian hiện tại, theo Chúa, là thời gian của Thần Khí và của việc làm chứng,624 nhưng cũng là thời gian được ghi dấu bằng nỗi khó khăn hiện tại625 và bằng sự thử thách của sự dữ,626 thời gian này không buông tha Hội Thánh,627 và khởi đầu cuộc chiến của những ngày sau cùng.628 Đây là thời gian của sự mong đợi và tỉnh thức.629

Việc Ngự đến vinh hiển của Đức Ki-tô, niềm hy vọng của Ít-ra-en (673–674)

6731040, 1048

Sau cuộc Thăng Thiên, việc Ngự đến trong vinh quang của Đức Ki-tô luôn gần kề,630 mặc dù chúng ta “không biết thời giờ và kỳ hạn Chúa Cha đã toàn quyền sắp đặt” (Cv 1,7).631 Biến cố cánh chung này có thể xảy ra bất cứ lúc nào,632 mặc dù chính biến cố đó cũng như cuộc thử thách cuối cùng phải xảy ra trước biến cố đó, còn được “trì hoãn.”633

674840, 58

Việc Ngự đến của Đấng Mê-si-a vinh hiển vào bất cứ lúc nào trong lịch sử tùy thuộc634 vào việc Người được nhận biết bởi “toàn thể Ít-ra-en”635 mà một phần dân ấy còn cứng lòng636 “không tin” (Rm 11,20) vào Chúa Giê-su. Thánh Phê-rô nói với người Do-thái ở Giê-ru-sa-lem sau lễ Ngũ Tuần: “Anh em hãy sám hối và trở lại cùng Thiên Chúa, để Ngài xóa bỏ tội lỗi cho anh em. Như vậy, thời kỳ an lạc mà Chúa ban cho anh em sẽ đến, khi Ngài sai Đấng Ki-tô Ngài đã dành cho anh em, là Chúa Giê-su. Chúa Giê-su còn phải được giữ lại trên trời, cho đến thời phục hồi vạn vật, thời mà Thiên Chúa đã dùng miệng các vị thánh ngôn sứ của Ngài mà loan báo tự ngàn xưa” (Cv 3,19-21). Thánh Phao-lô cũng nhắc lại điều đó: “Thật vậy, nếu vì họ bị gạt ra một bên mà thế giới được hòa giải với Thiên Chúa, thì việc họ được thâu nhận lại là gì, nếu không phải là từ cõi chết bước vào cõi sống?” (Rm 11,15). Việc gia nhập của đông đủ người Do-thái637 vào ơn cứu độ của Đấng Mê-si-a, sau việc gia nhập đông đủ của các dân ngoại,638 sẽ làm cho dân Chúa đạt “tới tầm vóc viên mãn của Đức Ki-tô” (Ep 4,13), trong đó, “Thiên Chúa có toàn quyền trên muôn loài” (1 Cr 15,28).

Cuộc thử thách cuối cùng của Hội Thánh (675–677)

675769

Trước cuộc Ngự đến của Đức Ki-tô, Hội Thánh phải trải qua một cuộc thử thách cuối cùng, làm lung lạc đức tin của nhiều tín hữu.639 Cuộc bách hại, luôn đi theo Hội Thánh trên đường lữ thứ trần gian,640 sẽ làm lộ rõ “mầu nhiệm sự dữ” dưới hình thức một sự đánh lừa về tôn giáo, có vẻ như mang đến cho người ta một giải pháp về các vấn đề của họ với giá phải trả là sự chối bỏ chân lý. Sự đánh lừa về tôn giáo ở mức cao nhất là của tên Phản Ki-tô, nghĩa là, của một chủ nghĩa Mê-si-a giả hiệu, trong đó con người tự tôn vinh chính mình thay vì tôn vinh Thiên Chúa và Đấng Mê-si-a của Ngài đã đến trong xác phàm.641

6762425

Sự đánh lừa của tên Phản Ki-tô đã được phác họa trên trần gian mỗi khi người ta cho rằng mình thực hiện được trong lịch sử niềm hy vọng về Đấng Mê-si-a, một niềm hy vọng vốn chỉ có thể được hoàn thành vượt quá giới hạn lịch sử, nhờ cuộc phán xét cánh chung: Hội Thánh đã bác bỏ sự giả mạo này về Vương quốc tương lai, và cả dưới một hình thức giảm nhẹ của sự giả mạo đó, có tên là thuyết ngàn năm (millenarismus),642 nhất là dưới một hình thức chính trị của một chủ thuyết Mê-si-a đã bị tục hóa (messianismus saecularizatus), “đồi bại tự bản chất.”643

6771340, 2853

Hội Thánh chỉ tiến vào vinh quang Nước Trời sau cuộc Vượt Qua cuối cùng này, trong đó Hội Thánh đi theo Chúa của mình trong sự chết và sự sống lại của Người.644 Vì vậy, Nước Trời sẽ không được thực hiện bằng một chiến thắng của Hội Thánh trong lịch sử,645 theo một đà tiến từ dưới đi lên nào đó, nhưng bằng sự chiến thắng của Thiên Chúa trên cuộc tấn công cuối cùng của sự dữ,646 sự chiến thắng đó làm cho Tân nương của Ngài từ trời xuống.647 Chiến thắng của Thiên Chúa trên sự nổi loạn của sự dữ sẽ mang hình thức cuộc Phán Xét cuối cùng,648 sau cuộc đảo lộn cuối cùng khắp vũ trụ của trần gian đang qua đi.649

II. “để phán xét kẻ sống và kẻ chết” (678–679) [1038–1041]

6781470

Chúa Giê-su, sau các Tiên tri650 và ông Gio-an Tẩy Giả,651 trong lời rao giảng của mình, đã loan báo cuộc Phán Xét vào ngày tận thế. Lúc đó những cách sống của mỗi người652 và sự kín nhiệm trong các tâm hồn653 được đưa ra ánh sáng. Lúc đó tội cứng lòng tin, tức là tội coi thường ân sủng do Thiên Chúa ban, sẽ bị kết án.654 Cách đối xử với đồng loại sẽ biểu lộ là người ta đã đón nhận hay đã từ chối ân sủng và tình yêu Thiên Chúa.655 Chúa Giê-su sẽ phán trong ngày tận thế: “Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,40).

6791021

Đức Ki-tô là Chúa của sự sống vĩnh cửu. Thẩm quyền đầy đủ để xét xử một cách vĩnh viễn về các công việc và các tâm hồn của mọi người là thuộc về Người, với tư cách là Đấng Cứu Chuộc trần gian. Người “đã đạt được” quyền này nhờ thập giá của Người. Chúa Cha cũng “đã ban cho Người Con mọi quyền xét xử” (Ga 5,22).656 Nhưng Chúa Con không đến để xét xử, mà để cứu độ,657 và để ban sự sống Người có nơi chính mình.658 Qua việc từ chối ân sủng khi còn sống ở đời này, mỗi người tự xét xử chính mình,659 lãnh nhận tùy theo các công việc của mình,660 và cũng có thể tự kết án mình muôn đời khi từ chối Thần Khí tình yêu.661

Tóm lược (680–682)

680

Chúa Ki-tô đã hiển trị nhờ Hội Thánh, nhưng mọi sự ở trần gian này chưa quy phục Người. Chiến thắng của Nước Đức Ki-tô sẽ chỉ đến sau cuộc tấn công cuối cùng của các thế lực sự dữ.

681

Trong Ngày Phán Xét, lúc cùng tận trần gian, Đức Ki-tô sẽ đến trong vinh quang để hoàn thành cuộc chiến thắng vĩnh viễn của sự lành trên sự dữ, cả hai, như lúa tốt và cỏ lùng, đã cùng phát triển trong suốt dòng lịch sử.

682

Đức Ki-tô vinh hiển, khi ngự đến vào lúc cùng tận thời gian để phán xét kẻ sống và kẻ chết, sẽ làm tỏ lộ những điều kín nhiệm trong các tâm hồn và sẽ trả lại cho mỗi người tùy theo các công việc của họ và tùy theo việc họ đã đón nhận hoặc từ chối ân sủng.


Chú thích

605 X. Ep 4,10; 1 Cr 15,24.27-28.

606 X. Ep 1,10.

607 X. Ep 1,22.

608 X. Ep 4,11-13.

609 CĐ Va-ti-ca-nô II, Hiến chế tín lý Lumen Gentium, 3: AAS 57 (1965) 6.

610 CĐ Va-ti-ca-nô II, Hiến chế tín lý Lumen Gentium, 5: AAS 57 (1965) 8.

611 X. 1 Pr 4,7.

612 CĐ Va-ti-ca-nô II, Hiến chế tín lý Lumen Gentium, 48: AAS 57 (1965) 53.

613 X. Mc 16,17-18.

614 X. Mc 16,20.

615 X. Mt 25,31.

616 X. 2 Tx 2,7.

617 X. 1 Cr 15,28.

618 CĐ Va-ti-ca-nô II, Hiến chế tín lý Lumen Gentium, 48: AAS 57 (1965) 53.

619 X. 1 Cr 11,26.

620 X. 2 Pr 3,11-12.

621 X. 1 Cr 16,22; Kh 22,17.

622 X. Cv 1,6-7.

623 X. Is 11,1-9.

624 X. Cv 1,8.

625 X. 1 Cr 7,26.

626 X. Ep 5,16.

627 X. 1 Pr 4,17.

628 X. 1 Ga 2,18; 4,3; 1 Tm 4,1.

629 X. Mt 25,1-13; Mc 13,33-37.

630 X. Kh 22,20.

631 X. Mc 13,32.

632 X. Mt 24,44; 1 Tx 5,2.

633 X. 2 Tx 2,3-12.

634 X. Rm 11,31.

635 X. Rm 11,26; Mt 23,39.

636 X. Rm 11,25.

637 X. Rm 11,12.

638 X. Rm 11,25; Lc 21,24.

639 X. Lc 18,8; Mt 24,12.

640 X. Lc 21,12; Ga 15,19-20.

641 X. 2 Tx 2,4-12; 1 Tx 5,2-3; 2 Ga 7; 1 Ga 2,18.22.

642 X. Sanctum Officium, Decretum de millenarismo (19-7-1944): DS 3839.

643 X. ĐGH Pi-ô XI, Thông điệp Divini Redemptoris (19-3-1937): AAS 29. (1937) 65-106; CĐ Va-ti-ca-nô II, Hiến chế mục vụ Gaudium et Spes, 20-21: AAS 58 (1966) 1040-1042.

644 X. Kh 19,1-9.

645 X. Kh 13,8.

646 X. Kh 20,7-10.

647 X. Kh 21,2-4.

648 X. Kh 20,12.

649 X. 2 Pr 3,12-13.

650 X. Đn 7,10; Ge 3,4; Ml 3,19.

651 X. Mt 3,7-12.

652 X. Mc 12,38-40.

653 X. Lc 12,1-3; Ga 3,20-21; Rm 2,16; 1 Cr 4,5.

654 X. Mt 11,20-24; 12,41-42.

655 X. Mt 5,22; 7,1-5.

656 X. Ga 5,27; Mt 25,31; Cv 10,42; 17,31; 2 Tm 4,1.

657 X. Ga 3,17.

658 X. Ga 5,26.

659 X. Ga 3,18;12,48.

660 X. 1 Cr 3,12-15.

661 X. Mt 12,32; Dt 6,4-6; 10,26-31.