Sách Gióp

Chương 32

III. LỜI LẼ CỦA ÔNG Ê-LI-HU

Ông Ê-li-hu can thiệp

1 Ba người này thôi không trả lời ông Gióp, vì họ nghĩ ông là người công chính.2 Nhưng ông Ê-li-hu, con ông Ba-rác-ên, người Bút, thuộc thị tộc Ram đã nổi giận với ông Gióp, vì ông này dám cho mình công chính hơn Thiên Chúa.3 Ông Ê-li-hu cũng nổi giận với ba người bạn vì họ đã không tìm được câu trả lời nào đáp lại ông Gióp, mà còn lên án Thiên Chúa nữa.

4 Đang khi họ tranh luận với ông Gióp, thì ông Ê-li-hu chờ, vì họ nhiều tuổi hơn ông.5 Nhưng khi thấy ba người không còn thốt ra câu trả lời nào nữa, thì ông Ê-li-hu nổi giận.6 Ông Ê-li-hu, con ông Ba-rác-ên, người Bút, lên tiếng nói:

Lời mở đầu

Tôi là một người trẻ, còn các ông là những người già, vì thế, tôi ngại ngùng sợ hãi không dám bày tỏ sự hiểu biết của tôi với các ông.

7 Tôi tự nhủ: “Kẻ già mới có quyền ăn nói, người cao tuổi mới dạy lẽ khôn ngoan.”

8 Nhưng thực ra sinh khí trong con người, tức hơi thở của Đấng Toàn Năng, mới làm cho hiểu biết.

9 Không phải tuổi tác làm cho người ta được khôn ngoan, và chưa chắc người già cả đã phân biệt được phải trái.

10 Vì thế tôi nói: “Xin hãy nghe tôi, tôi đây sẽ bày tỏ sự hiểu biết của mình.”

11 Này tôi đã chờ đợi lời lẽ của các ông, đã mở tai nghe các ông lý luận; đang lúc các ông tìm tòi chữ nghĩa.

12 Tôi đã chú ý theo dõi các ông, nhưng chẳng ai bắt bẻ được ông Gióp, không người nào đối đáp nổi lời lẽ của ông.

13 Vậy các ông đừng nói: “Chúng tôi đã tìm được khôn ngoan, chính Thiên Chúa dạy dỗ chúng tôi chứ không phải người phàm!”

14 Tôi sẽ không chuẩn bị lời lẽ, không theo kiểu các ông mà trả lời ông Gióp.

15 Họ sững sờ, không trả lời nữa, họ không có đủ lời.

16 Tôi chờ đợi vì họ không nói, họ ngưng lại và không trả lời nữa.

17 Đến lượt tôi, tôi sẽ trả lời, phần tôi, tôi sẽ bày tỏ sự hiểu biết của tôi.

18 Quả thật, tôi đầy ứ lời lẽ, thần khí ở trong tôi thúc giục tôi nói.

19 Phải, lòng dạ tôi như rượu ứ đầy, làm nứt vỡ các bầu da mới.

20 Tôi muốn nói cho lòng vơi nhẹ, nên mở miệng cất tiếng trả lời.

21 Tôi sẽ không về phe ai cả, cũng chẳng tâng chẳng bốc một người nào.

22 Tôi đâu biết tâng bốc; chẳng vậy, Đấng đã làm ra tôi sẽ cất tôi đi trong khoảnh khắc.