Đề mục 4. Chứng cớ (Điều 1526 – 1529)

Điều 1526

§1. Ai đã quả quyết thì có nghĩa vụ phải chứng minh.

§2. Không cần phải trưng dẫn chứng cớ:

những điều do chính luật suy đoán;

những sự kiện do một bên tranh tụng quả quyết và được bên kia thừa nhận, nhưng trừ khi luật hoặc thẩm phán đòi thêm chứng cớ.

Điều 1527

§1. Có thể viện dẫn bất cứ loại chứng cớ nào, miễn là những chứng cớ này được xem là hữu ích đế thẩm cứu vụ án và phải hợp pháp.

§2. Nếu một bên yêu cầu thừa nhận một chứng cớ đã bị thẩm phán loại bỏ, thì chính thẩm phán này phải giải quyết vấn đề hết sức nhanh chóng.

Điều 1528

Nếu một bên hay một nhân chứng từ chối trình diện để trả lời trước thẩm phán, thì được phép hỏi cung họ kể cả việc nhờ một giáo dân do thẩm phán chỉ định hoặc yêu cầu họ khai trước mặt một công chứng viên dân sự hay bằng bất cứ cách thức hợp thức nào khác.

Điều 1529

Thẩm phán không được tiến hành việc thu thập chứng cớ trước khi có đổi tụng, trừ khi có một lý do nghiêm trọng.