Chúa Nhật V Thường Niên – 04/02/2024

Lời Chúa – Mc 1,29-39:

Vừa ra khỏi hội đường Ca-phác-na-um, Đức Giê-su đi đến nhà hai ông Si-môn và An-rê. Có ông Gia-cô-bê và ông Gio-an cùng đi theo. Lúc đó, bà mẹ vợ ông Si-môn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người biết tình trạng của bà. Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài.

Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người. Cả thành xúm lại trước cửa. Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai.

Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. Ông Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm. Khi gặp Người, các ông thưa: “Mọi người đang tìm Thầy đấy!” Người bảo các ông: “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó.” Rồi Người đi khắp miền Ga-li-lê, rao giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ.

Suy niệm:

Bài Tin Mừng Chúa nhật hôm nay, tiếp nối bài tuần trước, cho ta thấy Đức Giê-su đã sống một ngày sa-bát như thế nào. Ngày sa-bát này đầy những bất ngờ. Ngài đã đến hội đường Ca-phác-na-um, đọc Sách Thánh. Bỗng nhiên có chuyện xảy ra (Mc 1,23-27). Một người bị thần ô uế nhập, la to trong hội đường. Đức Giê-su quát mắng nó và bắt nó phải xuất ra. Nó vâng lời nhưng đã thét lên một tiếng lớn trước khi xuất. Trong hội đường mà có chuyện náo động như thế xảy ra. Thật là điều bất ngờ với mọi người tham dự và có thể cả với Đức Giê-su, người lần đầu tiên làm phép lạ trừ quỷ.

Khi việc phụng tự ở hội đường đã hoàn tất, Đức Giê-su và bốn anh môn đệ ngư phủ về lại nhà của Si-môn. Có lẽ mọi người chờ một bữa cơm trưa. Tiếc thay, bà mẹ vợ của Si-môn lại đang sốt, nằm trên giường. Sau khi nghe về tình trạng sức khỏe của bà, Đức Giê-su quyết định làm phép lạ chữa bệnh đầu tiên. Ngài lại gần, chẳng nói gì, chỉ cầm lấy tay bà và nâng dậy. Lạ thay, cơn sốt lui đi, bà khỏe lại và lo dọn bữa cho cả nhóm. Chữa bệnh cho bà mẹ vợ ông Si-môn cũng là chuyện bất ngờ, nằm ngoài dự kiến của Thầy Giê-su.

Thầy Giê-su có biết rằng khi ngày sa-bát đã kết thúc thì có cả một đoàn người chờ đợi Thầy ngoài cửa không? Họ đau đủ thứ bệnh tật, họ bị hành hạ bởi thần ô uế. Họ cần một người chữa lành, cần một người trừ quỷ. Họ từ nhiều nơi kéo đến, vì đã nghe danh Thầy. Thầy Giê-su hẳn đã phục vụ họ từ khi mặt trời lặn đến khuya. Nhưng số người chờ đợi vẫn còn nhiều, mà sức thì có hạn. Trước mắt Thầy là cả một thế giới khổ đau mênh mông đến độ Thầy cảm thấy bất ngờ và quá tải. Có ai nâng đỡ Thầy trong sứ vụ này không?

Đức Giê-su không chỉ bị bất ngờ bởi những chuyện xảy ra, Ngài còn có thể vô tình hay cố ý tạo ra những bất ngờ. Sau một giấc ngủ tương đối ngắn, Ngài đã dậy sớm, ra khỏi nhà khi trời còn tối mịt. Ở nơi vắng vẻ, Ngài gặp Đấng đã sai mình, để được nâng đỡ. Các môn đệ thức dậy, không thấy Thầy, hốt hoảng đi tìm. Phải một thời gian sau họ mới tìm được nơi Thầy cầu nguyện. Họ chỉ mong ép Thầy về nhà, để tiếp tục công việc tối qua. Thầy Giê-su đã làm môn đệ bất ngờ khi từ chối trở về. Lần đầu tiên, Thầy không chiều theo ý họ. “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng mạc xung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa” (Mc 1,38). Thầy Giê-su kéo họ ra khỏi ngôi nhà ở Ca-phác-na-um. Có thể đây là ngôi nhà của Si-môn và gia đình ông đang ở. Thầy đòi họ ra đi, dù đám đông bệnh nhân vẫn đang chờ. Sứ mạng Cha giao không cho phép Thầy dừng lại, nên các môn đệ cũng phải đi theo Thầy.

Một ngày sa-bát của Đức Giê-su ở Ca-phác-na-um đã trôi qua. Một ngày với những bất ngờ không tính trước được. Nói cho cùng, ngày nào của Ngài cũng đầy bất ngờ. Mỗi bất ngờ là một cuộc hẹn của Thiên Chúa. Đức Giê-su đã bình an đón lấy những bất ngờ mỗi ngày. Ngài không cứng nhắc trong chương trình do mình ấn định, nhưng để Cha từ từ dẫn đi từng bước. Chúng ta có chấp nhận những bất ngờ khó chịu, những điều làm vỡ kế hoạch mỗi ngày của ta không?

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top