Thứ Năm Tuần III Thường Niên – 25/01/2024

THÁNH PHAO-LÔ TÔNG ĐỒ TRỞ LẠI, lễ kính

Lời Chúa – Cv 22,3-16:

Khi ấy, Ông Phao-lô nói với người Do-thái ở Giê-ru-sa-lem rằng: “Tôi là người Do-thái, sinh ở Tác-xô miền Ki-li-ki-a, nhưng tôi đã được nuôi dưỡng tại thành này; dưới chân ông Ga-ma-li-ên, tôi đã được giáo dục để giữ Luật cha ông một cách nghiêm ngặt. Tôi cũng đã nhiệt thành phục vụ Thiên Chúa như tất cả các ông hiện nay. Tôi đã bắt bớ Đạo này, không ngần ngại giết kẻ theo Đạo, đã đóng xiềng và tống ngục cả đàn ông lẫn đàn bà, như cả vị thượng tế lẫn toàn thể hội đồng kỳ mục có thể làm chứng cho tôi. Tôi còn được các vị ấy cho thư giới thiệu với anh em ở Đa-mát và tôi đi để bắt trói những người ở đó, giải về Giê-ru-sa-lem trừng trị.

“Đang khi tôi đi đường và đến gần Đa-mát, thì vào khoảng trưa, bỗng nhiên có một luồng ánh sáng chói lọi từ trời chiếu xuống bao phủ lấy tôi. Tôi ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với tôi: “Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta? Tôi đáp: “Thưa Ngài, Ngài là ai? Người nói với tôi: “Ta là Giê-su Na-da-rét mà ngươi đang bắt bớ. Những người cùng đi với tôi trông thấy có ánh sáng, nhưng không nghe thấy tiếng Đấng đang nói với tôi. Tôi nói: “Lạy Chúa, con phải làm gì? Chúa bảo tôi: “Hãy đứng dậy, đi vào Đa-mát, ở đó người ta sẽ nói cho anh biết tất cả những gì Thiên Chúa đã chỉ định cho anh phải làm. Vì ánh sáng chói lòa kia làm cho tôi không còn trông thấy nữa, nên tôi đã được các bạn đồng hành cầm tay dắt vào Đa-mát.

“Ở đó, có ông Kha-na-ni-a, một người sùng đạo, sống theo Lề Luật và được mọi người Do-thái ở Đa-mát chứng nhận là tốt. Ông đến, đứng bên tôi và nói: “Anh Sa-un, anh thấy lại đi! Ngay lúc đó, tôi thấy lại được và nhìn ông. Ông nói: “Thiên Chúa của cha ông chúng ta đã chọn anh để anh được biết ý muốn của Người, được thấy Đấng Công Chính và nghe tiếng từ miệng Đấng ấy phán ra. Quả vậy, anh sẽ làm chứng nhân cho Đấng ấy trước mặt mọi người về các điều anh đã thấy và đã nghe. Vậy bây giờ, anh còn chần chừ gì nữa? Anh hãy đứng lên, chịu phép rửa và thanh tẩy mình cho sạch tội lỗi, miệng kêu cầu danh Người.”

Suy niệm:

Bài sách Công vụ Tông đồ hôm nay kể về một cuộc gặp gỡ lạ lùng giữa Đức Giê-su Na-da-rét với anh Sa-un, kẻ đang bách hại các Ki-tô hữu. Chính Ngài muốn gặp anh trên con đường anh đang đi. Dưới mắt Sa-un, Ki-tô hữu là những kẻ bỏ đạo Do-thái chính thống, để chạy theo một tà phái của ông Giê-su nào đó mà họ tin là đã phục sinh. Trong tư cách là một người Pha-ri-sêu nhiệt thành và nghiêm túc (c. 3), Sa-un thấy mình có bổn phận phải trừng trị những kẻ phản đạo, bằng cách bắt bớ, xiềng xích, tống ngục, thậm chí thủ tiêu (cc. 4-5). Chính lúc đang say sưa đến gần thành Đa-mát thì anh bị quật ngã. Cuộc gặp gỡ bắt đầu, đời anh từ nay giở sang một trang mới.

Khi anh đang tự tin và hiên ngang tiến bước, thì ánh sáng chói lòa từ trời làm anh ngã quỵ (c. 7). Khi Sa-un nghĩ mình là người sáng mắt, thì ngay giữa trưa, anh trở nên mù lòa (c. 11). Khi anh định chỉ vẽ cho những kẻ lầm đường lạc lối, thì bây giờ anh lại cần một người cầm tay dắt đi (c. 11). Cuộc đối thoại bắt đầu giữa anh với người mà anh chỉ nghe tiếng nói. Ngài âu yếm gọi tên anh hai lần và tự giới thiệu: “Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta? Ta là Giê-su Na-da-rét mà ngươi đang bắt bớ” (c. 8). Bắt bớ các Ki-tô hữu là bắt bớ chính Đức Giê-su. Đức Giê-su và các Ki-tô hữu là một. Bài học đầu tiên này Sa-un sẽ chẳng thể nào quên.

“Lạy Chúa, con phải làm gì?” (c. 10). Lần đầu tiên Sa-un gọi người mà anh không hề tin là Chúa. Khi tuyên xưng Đức Giê-su Na-da-rét là Chúa, anh lập tức phó thác cho Ngài, để Ngài chỉ bảo điều mình phải làm. Nhưng Chúa Giê-su phục sinh đã không nói gì. Ngài trao anh cho ông Kha-na-ni-a, một người chưa phải là Ki-tô hữu. Chính ông này cho mắt anh thấy lại và cho anh biết anh được chọn để làm chứng nhân cho Ngài trước mặt mọi người.

Đa-mát là nơi Đức Giê-su tỏ mình cho Sa-un, cũng được gọi là Phao-lô, là nơi ông nghe tiếng gọi trở nên tông đồ cho dân ngoại, và cũng là nơi khởi đầu cho cuộc hoán cải tận căn của ông. Chính mặc khải của Đấng phục sinh dẫn đến ơn gọi và hoán cải. Từ nay, cuộc đời của Phao-lô đi sang một hướng mới. Giê-su đã trở nên trung tâm của đời ông. “Vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Ki-tô” (Pl 3,8). Biến cố trên đường đi Đa-mát đã chia đời ông làm hai. “Tôi chỉ chú ý đến một điều, là quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước” (Pl 3,13).

Chúng ta cũng có những kinh nghiệm như Phao-lô: ngã ngựa, mù lòa, nghe và gặp Đức Ki-tô, rồi hoán cải. Như Phao-lô, mong chúng ta để cho Đức Ki-tô Giê-su chiếm lấy mình, và trở nên người tông đồ nhiệt thành cho thế giới.

Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Scroll to Top