Mục 4. “Đức Giê-su Ki-tô chịu nạn đời quan Phong-xi-ô Phi-la-tô, chịu đóng đinh trên cây Thánh Giá, chết và táng xác” (Giáo lý số 571 – 573)

571 1067. Mầu nhiêm Vượt Qua từ Thập Giá đến Phục Sinh của Chúa Ki-tô là trọng tâm Tin Mừng mà các tông đồ và Hội Thánh, tiếp nối các ngài, phải loan báo cho thế gian. Cái chết của Thánh Tử Giê-su Ki-tô đã hoàn tất ý định cứu độ của Thiên Chúa “chỉ một lần” là đủ (Dt 9,26).

572 599. Hội Thánh vẫn trung thành với cách “giải thích toàn bộ Sách Thánh” mà chính Đức Giê-su đã đưa ra trước cũng như sau cuộc Vượt Qua: “Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” (Lc 24,26-27.44-45). Những khổ đau của Đức Giê-su mang dấu chứng lịch sử cụ thể vì Người đã “bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ” (Mc 8,31); họ đã “nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá” (Mt 20,19).

573 158. Để hiểu rõ hơn ý nghĩa của việc cứu chuộc, chúng ta cố gắng tìm hiểu kỹ càng các tình tiết về cái chết của Đức Giê-su, đã được các sách Tin Mừng (x. DV 19) trung thành truyền lại và được các nguồn lịch sử khác soi sáng.