Đoạn thứ nhất: “Tôi tin” – “Chúng tôi tin” (Giáo lý số 26)

Bức tranh ở hầm mộ Thánh Priscilla

Một phần bức bích họa ở hầm mộ thánh Priscilla tại Rô-ma, đầu thế kỷ III

Trong số các hình ảnh cổ xưa nhất của nghệ thuật Ki-tô Giáo, bức ảnh này nêu lên chủ đề cốt lõi của đức tin Ki-tô Giáo: mầu nhiệm Nhập Thể của Con Thiên Chúa được sinh làm con Đức Trinh Nữ Ma-ri-a.

Bên trái, hình dáng một người đưa tay chỉ một ngôi sao ở phía trên Đức Trinh Nữ bồng con: một vị ngôn sứ, có lẽ là ông Bi-lơ-am, báo tin “một vì sao xuất hiện từ Gia-cóp sẽ lên cai trị” (Ds 24,17). Đó là tất cả niềm mong đợi của thời Giao Ước Cũ, và tiếng kêu cứu của loài người sa ngã (x. 27, 528).

Lời tiên báo đó được ứng nghiệm khi Đức Giê-su ra đời. Con Thiên Chúa làm người do quyền năng Chúa Thánh Thần, sinh làm con Đức Trinh Nữ Ma-ri-a (x. 27, 53, 422, 488). Đức Ma-ri-a sinh hạ và trao ban Người cho nhân loại. Như vậy, Đức Ma-ri-a là hình ảnh tinh tuyền nhất của Hội Thánh (x. 967).


26. Khi tuyên xưng đức tin, chúng ta khởi đầu thế này: “Tôi tin” hoặc “Chúng tôi tin”. Vậy trước khi trình bày đức tin của Hội Thánh, được tuyên xưng trong kinh Tin Kính, diễn đạt trong phụng vụ, thể hiện trong việc thực hành các Điều Răn và trong kinh nguyện, chúng ta hãy tự hỏi xem “tin” nghĩa là gì. Đức tin là lời con người đáp trả lại Thiên Chúa, Đấng tự mặc khải và hiến mình cho con người, khi ban ánh sáng chứa chan cho con người đang đi tìm ý nghĩa tối hậu của đời mình. Do đó, trước hết chúng ta sẽ bàn về cuộc tìm kiếm của con người (chương một), kế đến bàn về Mặc Khải của Thiên Chúa, qua đó, Thiên Chúa đi bước trước để tỏ mình cho con người (chương hai), và cuối cùng, là lời con người đáp trả trong đức tin (chương ba).